Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013


1000 con hạc giấy 

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người. 
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ. Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. 


Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Chiều chồng "hư"
Làm gì có người vợ nào chịu đi học hẳn lớp mát xa về chiều chồng như tôi không? (Ảnh minh họa)

Chiều chồng "hư"

Thứ Sáu, 24/05/2013, 03:32 PM (GMT+7)
Sự kiện: Chuyện gia đình
Chị Mai nghĩ lên nghĩ xuống và quyết định ghi tên đi học một lớp mát xa.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu,ngoại tình, tâm sự của lesgay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x
Anh Đông, chồng chị Mai (Quận 8, TP HCM) rất thích đi mát xa, tẩm quất để thư giãn, xả stress. Hồi yêu nhau anh đã có sở thích ấy rồi nhưng luôn đi lén lút, giấu giếm không cho chị biết.
Lấy nhau, thời gian đầu chồng chị vẫn giấu như mèo giấu… phân, nhưng ở cùng một nhà mà, sao giấu mãi được. Khi chị Mai phát hiện ra sở thích này của chồng thì anh biện minh: “Chỉ là một cách thư giãn cho cơ thể đỡ mệt mỏi thôi mà. Anh toàn đến những chỗ làm ăn đàng hoàng, đáng tin cậy. Không tin anh mang hóa đơn thanh toán về cho em xem!”.
Anh lại thủ thỉ bên tai chị: “Anh đi xả stress bên ngoài, về nhà sẽ vui vẻ với vợ con, gia đình cũng êm ấm, hạnh phúc hơn. Chứ em thích anh ngày nào cũng vác những bực dọc ở công ty về nhà à? Lại cáu gắt ầm ĩ chứ có gì hay ho đâu!”.Hôm thì: “Ôi, cuộc đời bây giờ lắm người đáng thương thật! Cái con bé mát xa cho anh hôm nay nhìn thì rõ hiền lành, dễ thương mà gia cảnh khó khăn, phải bỏ học đi làm kiếm tiền”.
“Thế ý ông là sao? Ông thương em ấy thì để ai thương con ông?” – Chị Mai tức mình nói. Lúc ấy anh Đông mới chịu "tắt loa".
Có hôm về thì lại giở giọng: “Hôm nay anh gặp được con bé nhân viên tay dẻo như diễn viên múa, nó mát xa xong mà người nhẹ bẫng như lên tiên ấy”. Chị Mai điên lắm rồi đấy, nhưng cố nhịn xuống.
Chị càm ràm chuyện anh đi mát xa nhiều quá thì anh Đông lại lí sự: “Em cũng đi mát xa đi, đỡ phải tị nạnh với anh". Nói nghe thì hay thật, nhưng chị còn trăm công ngàn việc, thời gian đâu mà đi. Với lại, đi mát xa cũng có rẻ đâu, chị lại tiếc tiền.
Chị đi dò la dân tình về chuyện mát xa ở các khách sạn thì mới té ngửa. Hóa ra mức độ lành mạnh đến đâu là do khách. Thông thường thì cũng trong sáng nhưng khách có yêu cầu đến X, Y hay Z thì cũng có thể đáp ứng. Kể cả ở các khách sạn uy tín, nhẹ nhất cũng phải có tiết mục hand-job để giữ khách, còn không thì blow-job cũng chẳng hiếm. Rồi có khi các nhân viên còn ngồi lên cả người khách mà “tác nghiệp” ấy!

ĐƠN GIẢN VÌ TỚ THÍCH CẬU
Tác giả: Đang cập nhật
Nguồn: Internet
Tổng số trang: 1
Đọc mà ngẹn...‎thấm



Chương mới nhất của truyện
  • --1-- ĐƠN GIẢN VÌ TỚ THÍCH CẬU


Ngồi nói chuyện một lúc, anh kể thời gian vừa rồi anh bị sốt virus nên không qua nhà tôi chơi được. Hôm đó, cả hai chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui vẻ, cứ như thể chúng tôi đã thân thiết với nhau tự lúc nào.
Kể từ lần đó, tối nào anh cũng đến nhà tôi chơi. Hai chúng tôi trò chuyện với nhau rất thân thiết, để rồi trái tim tôi đập thổn thức vì anh tự lúc nào cũng không hay biết.
Tôi nhận lời yêu anh sau ba tháng tìm hiểu và hai đứa đã tổ chức đám cưới vào tháng 11/2008. Ở bên anh, tôi luôn cảm giác bình an và hạnh phúc, anh luôn mang đến cho tôi những nụ cười vui vẻ, những yêu thương ngọt ngào...

Mất hết cảm xúc vì bị chồng đánh, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyen gia dinh, chuyen vo chong, hanh phuc gia dinh, ban tre, gioi tre, bao, chuyen tinh yeu, bao gia dinh, bao phu nu, tin tuc phu nu
Cuộc sống vợ chồng tôi giờ không còn hạnh phúc như xưa nữa (Ảnh minh họa)
Nhưng sau 6 tháng cưới nhau, tôi vẫn không thấy dấu hiệu gì. Gặp vợ chồng tôi, ai cũng hỏi thăm chuyện con cái khiến tôi rất buồn. Sau bao ngày chán nản, hai vợ chồng quyết định đi khám... và kết luận là anh bị yếu và loãng trinh trùng.



- Kiều Nga, Băng Tâm, Băng Nhi, Tường Vi - những âm thanh hòa trộn vào nhau làm cho mc không thể nào chen vào lời nào .

- PHƯƠNG LY ANGEL - bổng có các con gái xinh đẹp cùng những chàng trai cực hot vang lên làm không khí im lặng đến lạ thường .
Top 4 cung hoàng đạo hay bắt nạt bạn trai - 4Hạng4: Song Tử (21/5 - 21/6)
Các cô nàng Song Tử cần tình yêu và sự an toàn. Cậu ấy muốn được nâng niu, chiều chuộng, chăm sóc, được xem là người quan trọng nhất của bạn trai. Tuy nhiên, bản tính hiếu động, hay thay đổi nên Song Tử thường không hài lòng với chỉ một người tình. Nếu bạn muốn trở thành người đàn ông duy nhất của cậu ấy, bạn phải có khả năng đáp ứng mọi nhu cầu của Song Tử. Điều này chẳng dễ dàng đâu nhé. Song Tử sẽ bắt bạn làm hết việc này đến việc khác, từ việc dễ đến những thứ oái oăm…tới khi cậu ấy vừa lòng mới thôi.
- cái con vịt xấu xí đó ak? - một thằng nói

- uhm nhỏ có con ve cho trên mặt đó hả? - thằng khác nhảy zô

- không biết ban giám khảo có bị mù không mà cho nhỏ đó vào vòng chung kết hoa khôi toàn trường - nhỏ kế bên chen vào

- kakaka.... tao thấy kakaka... Tây Tho( có nghĩa là TO THÂY đấy nhé) còn đẹp hơn nó nữa - thằng nọ cười như nắc nẻ

- uhm H A H A H A H A H A - cả trường tràng ngập trong tiếng nói tiếng cười mà quên đi thằng MC đang bị đơ



MỘT CON VỊT XẤU XÍ TRONG ĐÀN THIÊN NGA
Tác giả: Đang cập nhật
Nguồn: Zing
Tổng số trang: 27
truyện teen

Mong nhận được ủng hộ của mọi người ! ! !

- và bây giờ là giây phút mọi người mong đợi N H Ấ T ... - mc vừa nhấn mạnh vừa ngân dài từ nhất là cả khán đài nóng ran lên và mọi người càng thêm háo hức .

- Kiều Nga, Kiều Nga, Kiều Nga - khan giả háo hức cổ vũ cho thần tượng hoa khôi của trường năm trước

- xin mọi người giữ im lặng - mc cô gắng chen vào

- Băng Tâm, Băng Tâm, Băng Tâm - cô này là Á hậuCác cô nàng Thần Nông là người rất tình cảm, trìu mến và đòi hỏi cao. Cậu ấy không quan tâm đến sự ve vãn tán tỉnh. Cậu ấy cũng không tin vào sự sẻ chia. Những cô nàng Thần Nông thường mất rất lâu để hoàn toàn tin tưởng người yêu cũng như mối quan hệ đang có. Nhưng khi đã quyết định yêu, cậu ấy sẽ khiến đối phương bị lôi cuốn vì sự bí ẩn mạnh mẽ trong mình. Cậu ấy dễ dàng khiến người yêu cảm thấy hạnh phúc hoặc rơi vào tuyệt vọng. Khi muốn bắt nạt các chàng trai, nữ Thần Nông sẽ không chỉ đơn giản tỏ ra đanh đá như các cung hoàng đạo khác. Cậu ấy “bắt nạt” bạn trai mình bằng cách giận dỗi và im lặng cho đến khi chàng đó “đoán” được tâm ý của mình.

Mất hết cảm xúc vì bị chồng đánh

Chủ nhật, 26/05/2013, 12:30 PM (GMT+7)
Sự kiện: Chuyện gia đình
Sau ba năm lấy nhau, đấy cũng là lần đầu tiên anh đánh tôi không thương tiếc.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu,ngoại tình, tâm sự của lesgay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x
Gửi Bạn trẻ cuộc sống!

Tôi và anh biết nhau do một lần tình cờ anh đến nhà tôi chơi với người bạn học của mình. Lúc đầu, tôi không hề có chút ấn tượng nào với anh, cũng có thể nói là tôi rất khó chịu với anh bởi anh nói rất nhiều.

Sau hôm gặp mặt đầu tiên đó, anh vẫn tiếp tục đến nhà tôi chơi. Nhưng do không thích anh nên tôi đã trốn trên nhà và không ra tiếp chuyện. Sau vài hôm như thế, anh không đến chơi nữa, tôi nghĩ rằng anh đã bỏ cuộc.

Nhưng nửa tháng sau, không ngờ anh lại xuất hiện trước nhà mình. Nhìn anh lần này điển trai, lịch lãm, chững chạc... khác hẳn với hình ảnh của anh những lần trước. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, đóng thùng trong chiếc quần vải màu đen chỉn chu... không hiểu sao nhìn anh lúc đó, tôi lại có cảm giác rất thích thú.Bề ngoài, cô nàng Xử Nữ có vẻ khá điềm tĩnh, đôi khi tỏ ra dửng dưng và khó gần nhưng thực ra, cậu ấy lại thường ngờ vực, hơi sợ tình cảm. Một khi chàng trai nào đó hóa giải được mật mã và mở được cánh cửa trái tim của Xử Nữ, những tình cảm mạnh mẽ của cậu ấy lập tức tuôn trào.

Trong mối quan hệ yêu đương, Xử Nữ thường thích kiểm soát nó bởi cậu ấy cần cảm giác an toàn. Tuy mang vẻ ngoài nữ tính, nhẹ nhàng nhưng các nàng Xử Nữ không ai hiền lành đâu nhé. Cậu ấy cũng rất thích bắt nạt bạn trai của mình. Phải chăng đây là cách cậu ấy yêu thương ai đó?



Người vợ thay thế (Full)
Tác giả: Ngạn Thiến
Nguồn: Internet
Tổng số trang: 84
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, ngược luyến

Số chương: 84 chương

Kết thúc : HE

Edit & Beta: V.I.P

Trước đêm kết hôn, vợ chưa cưới cùng người khác chạy trốn.

Hắn phẫn nộ, tức giận, vì sao chứ? Hắn có tiền có thế, nàng có gì không hài lòng đây? Trong lòng hận sự phản bội của nàng, làm sao bây giờ? Hôm nay sao có thể kết hôn chứ, ngày mai hắn sẽ trở thành tiêu điểm của tin tức trên các trang nhất, mất hết mặt mũi, làm sao sống yên ổn ở thương giới đây.Các cô nàng Bạch Dương là chuyên gia giành quyền chủ động trong mối quan hệ yêu đương. Là người vô cùng nồng nhiệt, phản ứng của cậu ấy không bao giờ lạnh nhạt. Cậu ấy là chiếc lò sưởi được chất đầy củi, đang chờ đợi một chiếc diêm quẹt giúp mình bùng cháy. Nếu bạn có người yêu thuộc cung Bạch Dương, bạn sẽ thấy cậu ấy vô cùng thú vị. Bạch Dương vừa mạnh mẽ, vừa cá tính, luôn muốn làm chủ cuộc chơi của hai người, lại siêu đanh đá mà. Chẳng có gì ngạc nhiên khi thấy một cô nàng thuộc cung hoàng đạo này chơi vật tay hay quát “yêu” bạn trai mình.

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013


TRUYỆN TÌNH YÊU - SẼ CHẲNG CÓ NGÀY MAI



Mai tình cờ nhìn thấy con anh - con bé ngây thơ và trong veo như một cơn gió mát lành. Đột nhiên, có điều gì đó vỡ tan trong không trung. Tan học, cô ngồi thẫn thờ ở bến xe bus, không tin vào những gì đang xảy ra. 

6 giờ sáng, một buổi sáng dễ thương. Nắng ào qua giếng trời vàng ươm và óng ả, tràn xuống từng bậc thang gỗ nâu bóng. Ngày nào cũng vậy, cứ giờ này là cô gái đứng dưới khoảng trời xanh này, tập thể dục và yoga nửa tiếng, rồi lò dò đi tắm gội. Sau đó mới ào xuống tầng dưới ăn sáng và chuẩn bị cơm mang đi làm. Có điều hôm nay là chủ nhật, thường thì Mai có chế độ tập nặng hơn và đọc sách căng hơn. 



Cô đang chạy đua với thời gian cho khóa học cao học ở Ý năm tới. Nhiều lúc Mai đã bật khóc vì sợ mình không thể theo kịp tiến độ. Chỉ còn vài tháng nữa mà cuộc sống thì quá bộn bề - cô gái đang ở trong tình trạng như một người lúc nào cũng cố vùng vẫy mà chỉ nổi được dập dềnh trên mặt sóng. Nhưng mà hôm nay Mai ốm. Sau nửa giờ đánh vật với quyển sách đầy chữ trong khi đầu óc nhất định không chịu hoạt động, Mai biết hôm nay lại là một ngày trật ra khỏi kế hoạch. Cô thở dài, chui vào chăn nằm rên rỉ, ngủ mơ. Giấc mơ nặng nề và mê man như một chuỗi lo lắng dài dằng dặc và ám ảnh.

Lớp học buổi chiều, Mai quấn khăn kín mít vào lớp. Mọi người đã nhường hẳn một ghế đầu cho Mai. Các anh chị thương cô sinh viên nhỏ tuổi nhất lớp mà ngày nào cũng quá nửa giờ mới chạy tất tả vào lớp, tóc tai bơ phờ vì chạy hùng hục theo xe bus do giờ làm kết thúc muộn. Ngồi yên vị tại chỗ rồi, Mai quay xuống nhìn anh một cái, nhoẻn cười, biết thế nào anh cũng ghi bài rất kỹ những phần Mai chưa đến.

Kể từ lúc Mai đến, anh sẽ lại ngồi không lắng nghe thầy giảng. Hay ho ở lớp Cao học là ở chỗ, học trò phần lớn là các thầy cô giáo trẻ, và anh lại là người học giỏi nhất trong số các thầy cô giáo trẻ này. Sau khi tròn mắt "Xem nào" và giật lấy xếp giấy của anh, Mai lẳng lặng ngồi đọc phần ghi chép ngay ngắn và rõ ràng. Nhưng hôm nay đúng là một ngày mà đầu óc đình trệ, sự mệt mỏi thể chất dễ làm người ta yếu đuối về tinh thần, Mai tự ý vẽ một hình trái tim be bé vào giữa những trang giấy, biết rằng mình đang sai...

ôi để cậu ấy đến bên em vì cậu ấy chấp nhận đứng ở vị trí sau tôi… Niềm kiêu hãnh của cậu trai trẻ vì em mà không còn tồn tại.

- Du à, chong chóng quay rồi kìa em. Em nhìn xem, có đẹp không?

- Gió mát quá, thổi mạnh quá, chong chóng quay tít quá… Màu sắc hòa vào nhau, đẹp lắm đúng không em?

- Du à, phía ngoài vuông cửa sổ này cơ mà. Nhìn đây, theo tay anh chỉ đây này. Đã thấy chưa em?…

Du quay đầu sang phía ô cửa sổ, em dõi theo những cánh chong chóng quay. Vòng quay nhanh dần, sắc màu tụ lại thành những vùng loang loáng giữa ánh đèn neon dìu dịu. Mắt em sáng rực rỡ, niềm vui bật lên thành tiếng. Nụ cười hiền, rạng ngời khuôn mặt xanh xao:

- Đẹp quá! phóng vượt qua không?

- …

- Em nhớ anh ấy nhiều quá! Làm sao đây. Em ghét em, ghét cái đứa vô dụng là em cứ tồn tại…

Du rõ ràng là đang nhìn về hướng tôi đứng – nơi có chiếc chong chóng quay đều trong gió. Nhưng em đã không còn nhận ra tôi nữa rồi. Là em đã không thể nhìn thấy một hình hài vô thực. Chỉ có tình yêu của tôi, hơi thở của tôi, nhịp sống của tôi vảng vất quanh em…

Cậu trai trẻ lấy tay gạt đi nước mắt lã chã trên khuôn mặt em, an ủi bằng một ánh mắt buồn. Cậu khuyên em nằm xuống nghỉ, cậu sẽ ra ngoài mua cháo cho em. Khi Du thẫn thờ gật đầu thì cậu kéo chăn cao lên đắp ngang ngực em rồi mới yên tâm bước đi. Trong phòng, chỉ còn tôi và em…

- Du à, mạnh mẽ lên em! Anh ở đây, ở đây này… rất gần em thôi…

- Anh Phong…
***
Truyện tình yêu: Ngày mai, gió sẽ cuốn những buồn đau đi thật xa


Em, cô bé bướng bỉnh, tinh nghịch. Em không thực sự nổi bật, nhưng nụ cười của em cũng đủ làm nhiều kẻ si tình mơ mộng. Em sôi nổi, năng động, thích sự xô bồ của phố lúc màn đêm buông xuống. Em thích những lúc ngồi tám cùng mấy đứa bạn, thích được nũng nịu như một đứa trẻ con,thích được mọi người quan tâm. Quanh em có bao người dành cho em sự quan tâm đặc biệt nhưng chưa có một ai làm trái tim em rung động. Em vô tình với tình cảm của họ hay nói đúng ra là em đặt mình vào vị trí cao trong lòng họ…..


Anh, chàng trai của sự tự do.Anh là hình mẫu lý tưởng của bao cô gái với một khuôn mặt ưa nhìn,một chiều cao lý tưởng và ngoại hình tương đối. Vẻ bề ngoài của anh làm bao chàng trai khác phải ước ao. Anh luôn làm người khác tin tưởng vào mình, luôn làm cho người khác cảm giác thoải mái khi bên anh. Nhưng tính tình của anh lại quá buông thả,thích tự do. Anh trẻ con, suy nghĩ chưa chín chắn, anh hơn em bốn tuổi nhưng suy nghĩ mọi chuyện còn quá đơn giản,anh thích tìm hiểu mọi thứ lạ lẫm, mới mẻ… và đối với anh mọi thứ cũng chỉ tồn tại được một thời gian.







Ngày anh đến, bầu trời trong vắt. Cuộc sống của em như những tia nắng muôn màu. Anh đến bên em như một sự tình cờ…Bên anh, thế giới của em đầy nắng ấm và tràn ngập trong tiếng cười,mọi thứ xung quanh em trải dài một màu hồng vô tận.Chính em cũng không hiểu vì sao lại rung động trước tình cảm của anh, hay đó là duyên số mà mọi người vẫn thường nói…Em dang tay đón nhận cái duyên số mà ông trời sắp đặt cho mình với một nụ cười hạnh phúc. Cảm giác lần đầu tiên rung động của 1 cô bé 18 tuổi, em hồn nhiên vô tư đón nhận tình yêu của anh như món quà của cuộc sống.Em dành cho anh hết tất cả niềm tin và sự thơ ngây, tình yêu của em trao anh như quả cầu pha lê trong suốt.Yêu anh, em yêu thêm cuộc sống xung quanh mình,em thường ngân nga mấy bài hát và tủm tỉm cười một mình khi lục lại mấy tin nhắn của anh.


Anh gọi em là ngốc, hay giận. Anh chê em không xinh bằng ai, nhưng anh yêu cái tính mộc mạc bướng bỉnh của em, anh yêu sự vô tư hồn nhiên của em.Ở bên em trái tim anh không còn lạnh giá. Tình yêu của anh là những tin nhắn yêu thương mỗi buổi sáng, là những cuộc gọi thâu đêm, là những khúc tình ca và đôi khi cả những sự im lặng đáng sợ… nhưng tất cả đều khiến cho em cảm thấy ấm áp khi bên anh. Từng ngày em thay đổi bản thân mình vốn là “tiểu thư” được ba mẹ chiều chuộng, với em công việc mà đáng lẽ người con gái phải làm lại trở nên lạ lẫm. Từ lúc yêu anh, em học nấu ăn, học đan len, học nữ công gia chánh và học cách yêu thương chân thành. Anh là nguồn động lực vô giá để em hoàn thành được mọi công việc. 
Nhưng anh đa tình, tình yêu của em không làm thay đổi được con ngời của anh,anh thích trêu chọc mọi người và nhiều lúc anh lại quá vô tâm với tình cảm của em. Rồi em nhận ra trong anh vẫn còn tồn tại nhiều yêu thương không mang tên em, tình yêu phai nhạt dần…
Rồi một ngày, bầu trời không còn xanh như hôm nào, anh vội vã ra đi, kéo theo mây đen về giăng kín lối.
Hụt hẫng…
Vỡ tan…
Được gần tháng như thế, Mai tình cờ nhìn thấy con anh - con bé ngây thơ, ngơ ngác và trong veo như một cơn gió mát lành. Đột nhiên, có điều gì đó vỡ tan trong không trung. Tan học, cô ngồi thẫn thờ ở bến xe bus, không tin vào những gì đang xảy ra. Lý trí thì chì chiết "Thấy chưa?" Con tim mù lòa thì gào lên "Đừng tin". Cô chống tay lên cằm, nhìn muốn xuyên thủng ánh đèn vàng vọt và chế giễu, xuyên thủng không gian đắng đót và lặng im, rồi cũng chẳng biết mình sẽ phải làm gì. Xe bus hôm đấy trống vắng, anh phụ xe mỉm cười.

Radio phát chương trình nhạc tình yêu ngọt lịm, lời hát "you are too good to be true, can’t take my eyes off you..." vang lên trong không gian tĩnh lặng như từng đợt sóng vỗ dập dềnh, dịu dàng nhưng đủ dìm đến ngạt thở một kẻ đang đuối dần. Khung cảnh đó Mai không bao giờ quên, mọi thứ xung quanh như được khắc tạc vào sâu hun hút. Một bạn nam nhịp nhịp chân, một bạn nữ đeo một cái vòng tay họa tiết kỳ lạ. Không gian bé nhỏ phủ một thứ ánh sáng ngọt dịu giống như đã được ủ từ trăm năm trước chỉ đợi những thời điểm kỳ lạ mới đổ tràn ra. Giọng chị phát thanh êm êm, kể về một câu chuyện tình buồn, một chuyện tình tan vỡ, một chuyện tình cô đơn...


***


Sau những lần lưỡng lự của cả hai bên, tối hôm đó, Mai bắt anh kể hết về gia đình bé nhỏ của anh, về việc anh đã gặp vợ anh như thế nào, về đứa con dễ thương của anh ra sao. Anh khẽ khàng:

- Thế em nghĩ là anh đã có gia đình chưa? Hay nó là cháu anh?

- Em nghĩ là chưa - Mai dừng lại, tự hỏi lòng mình, rồi vẫn ngập ngừng

Anh quay sang nhìn Mai, mắt hấp háy:

- Em nghĩ là chưa, hay là em muốn là chưa, hay là em hi vọng là chưa...

Mai thật thà nhìn vào mắt anh, chạnh lòng ngơ ngác:

- Sao anh ác thế...

Anh ngập ngừng:

- Nếu có thì sao?

- Thì dù em có thích đi cùng anh như thế này...

- Em vẫn thích hả?

TÌNH YÊU TUỔI HỌC TRÒ

Phần 1:
Tâm Như – cô bé dễ thương của khối lớp 11. Học lực đáng bậc “tiền bối”, tuy không nhất lớp nhưng suốt 10 năm luôn là học sinh giỏi. Đấy là chưa kể đến gia đình, đi học, trong bóp tiền không dưới 300K. Cha mê cho sở hữu riêng chiếc Spacy, điện thoại Samsung luôn trong cặp. Ba có một công ty riêng và là tỗng giám đốc chính công ty ấy. Tuy vậy, cô chưa bao giờ đi xe đến trường, vì nhà gần nên cô chỉ đi bộ mà thôi, bạn bè cô không nhiều, bạn thân từ hồi nhỏ chỉ có mỗi mình Thy.
Uyên Thy – bạn Như – tuy bên sắc thì không bằng Như, nhưng bên tài thì hơn hẳn cả bậc. Là một “cây Toán” và lớp trưởng của lớp 11A2, hồn nhiên và nhí nhảnh. Khác hẳn với bạn, cô bé Như là người hiền dịu. Vì chơi thân từ nhỏ nên Thy hễ có chuyện gì vui buồn là kể cho bạn nghe hết. Hai cô bé đi đâu cũng có nhau.
Một hôm, Thy rủ Như đi chat, tuy không biết nó là gì nhưng vì Thy mời nên Như không từ chối. Thật sự, khi bước vào dịch vụ Internet, nhỏ rất bỡ ngỡ trước cảnh tượng ở đây. Người nào người ấy gõ phím nghe “Lạch!Cạch!”. Họ chăm chú đánh rồi lại nhìn lên màn hình đọc cái gì đó và cười cười … Sau 1 hồi nghe Thy giải thích, nhỏ mới hiểu rõ. Như thật chầm chậm … từ từ làm quen với cách giao tiếp mới này.
Một lần …hai lần… rồi lại ba lần, sau một thời gian Như cũng đã say mê “chat” như bao bạn trẻ khác. Nhỏ lại thường xuyên tới lui dịch vụ này hơn …

  • Thy ơi! Chiều nay tụi mình đi coi mail không? – tiếng Như với theo khi Thy đang từ từ dẫn xe ra khỏi trường – Tao đang chờ mail của 1 người, cả tuần rồi mà chưa mail lại.
  • Ừ, 3h ở chổ cũ nha!

Chiều hôm đó, Như lại tới dịch vụ quen thuộc. Bước vào đã thấy Thy ngồi ngay máy số 1 chờ cô. Thy mỉm cười với bạn “Đúng giờ ghê ha! Ngồi máy này nè!” Thế là Như ngồi xuống cạnh Thy. Cô vào các website và mở mail ra coi. Có một mail mới, đó là mail của Thành
  • Ai vậy? – Thy hỏi Như
  • À, Thành đó mà
  • Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: “Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô”.

    Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: “Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi”.

    Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. “Em trêu tôi đấy à?”, Hân gằn giọng.

    Khương tỉnh queo: “Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ”, Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.

    Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: “Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?”.

    Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: “Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh”.

    “Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ”, Khương đốp chát lại.

    “Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi”, Hân phản bác.

    Khương gân cổ cãi: “Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?”. “Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!”. “Vậy có rảnh để yêu không?”. “Không, chỉ rảnh để cưới thôi”.

    Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may…

    Đột ngột, Khương lên tiếng: “Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới”.

    Hân sa sầm nét mặt: “Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!”.

    Khương vẫn kiên nhẫn: “Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết”.

    Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!

    Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”.

    Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su”. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: “Em đùa à?”.

    “Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con”. Khương im lặng. Hân lại tiếp: “Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu”.


Truyện ngắn: Tình yêu học trò, doc truyen ngan hay tinh yeu




- “Bà thích tui phải không? Đúng thì nói để tui còn tính!”
- “Ông bị chạm dây à??? Tui nhớ ông chỉ sốt thôi chứ đâu có ảnh hưởng gì đến dây thần kinh đâu??? Ở nhà lo cho cái bệnh của ông đi!!! Mau khỏe để còn qua dạy kèm cho tui nữa!!!”

Nói rồi nhỏ dẫn xe đi te te ra đầu ngõ. Thằng con trai đứng đo gải đầu…

Sang và Tiên là hai đứa bạn thân… gọi là thân nhưng cũng chỉ mới đây thôi!!!

Truyện ngắn: Tình yêu học trò 

Sáng sớm, những ánh nắng ban mai ghé vào đánh thức con mèo lười đang cuộn mình trong chăn ấm…Reng…Reng…Với tay tắt cái đồng hồ báo thức,Tiên chui ra khỏi cái giường nhỏ của mình!!!

Hôm qua Sang không đi học, Tiên qua nhà xem sao thì thấy thằng bạn thân bị bệnh!!! “Đã bệnh mà còn đi hỏi câu ấy!”…Tiên nghĩ thầm…

Suốt ngày hôm đó, đi học, ăn cơm, uống nước thậm chí ngay cả lúc đạp xe Tiên cũng nghĩ về câu hỏi đó của Sang!?! Tiên thích Sang!!! Thích thật sự từ lâu rồi!!! Từ cái ngày Sang bỏ trận đá banh với lũ bạn để qua nhà kèm Tiên môn Hóa.

Nhưng không bao giờ Tiên nói cho bất cứ ai biết điều đó… Vậy mà hôm qua, cái người mà Tiên chắc chắn rằng không bao giờ biết được lại hỏi Tiên câu ấy …

- “Ăn đi, tui biết ông không thích cháo nên mang hủ tiếu cho ông đó!”
- “Nhìn ngon vậy chắc không phải bà nấu”
- “ Còn phải hỏi! Ông ăn đi! Tui ra ngoài mua chứ đâu có rảnh mà nấu cho ông?”_Cười

Sang đâu có biết 3 tiếng đồng hồ trong bếp, quay tới quay lui Tiên mới nấu được “tác phẩm” được cho là tạm- ổn như thế này!!!

Ngày mai là sinh nhật Sang, Tiên đang đứng trong một shop quần áo gần nhà, Tiên muốn mua cho sang cái nào đặc biệt một chút, để khi Sang mặc Sang sẽ nhớ đến Tiên. Chợt Tiên để ý đến 2 cái áo đôi ở trên cao. Tiên tự hòi không biết bao giờ mới được cùng Sang mặc những cái áo đại loại như thế?!?

Cuối cùng Tiên cũng chọn được một cái áo vừa đẹp vừa hợp túi tiền!!! Gói lại cẩn thận, Tiên bước ra ngoài, nghĩ đến buổi sinh nhật ngày mai!!! Ồn ào, náo nhiệt, đông đúc, không có khoảng trống cho Tiên ở bên cạnh Sang_chỉ 2 đứa_!!! Cũng phải thôi!!! Sang vốn có nhiều bạn mà đâu chỉ riêng Tiên?!?

- “Tui đến sớm hả?”
- “ờ! Bà ngồi đó đi! Chờ tui chút!
- “Ba má ông đâu?”
- “Ra ngoài rồi! Giờ tui toàn quyền quản lí căn nhà 3 tầng này và tất cả những gì thuộc về nó,đương nhiên không loại trừ bà!”
- “Tui thuộc bề cái nhà ông hồi nào vậy?”
- “Bà bịt mắt lại đi, không được hí, không nói gì hết!”

Không gian im lặng bao trùm tất cả, lâu lâu chỉ có vài tiếng xe chạy vụt ngang qua rồi mất hút! Tim Tiên đang đập thình thịch, lần đầu Tiên hồi hộp thế này khi ở nhà Sang!!!

*******

- Mở mắt ra đi!

Tiếng nói như thể ra lệnh của Sang làm Tiên giật mình.

Trước mắt Tiên là 16 ngọn nến lung linh trong không gian tối om do bị tắt hết đèn.

- “Bánh sinh nhật của ông hả? Bạn ông đâu?”
- “Bạn tui nè!”_ Vừa nói Sang vừa chỉ tay sang Tiên
- “Vậy là có mình tui hả? Sao không nói sớm để tui ở nhà ngủ cho khỏe! Thôi quà của ông nè! Tui về! Tối rồi thì phải?”
- “Quà gì đó?”_Sang bóc quà tại chỗ_Áo thun àh??? Tui đâu có cần áo thun!?!”
- “Đừng có nói với tui là ông cần hột xoàng kim cương đó, tui không có tiền mua đâu!!!”
Nói rồi nhỏ bật mail đọc thư của Thành, sau đó là trả lời mail & “send” đi. Chỉ mong sao Thành đọc mail sớm và trả lời nhỏ liền. Nhỏ rất muốn đọc những dòng chữ, những lời tâm sự của Thành. Nhỏ thật sự chờ đợi điều đó. Vì Thành & nhỏ thật hợp nhau. Vì Thành là người bạn chat thân nhất của nhỏ. Trước những bức thư của Thành, nhỏ có thể nhẹ nhàng trút bỏ mọi phiền muộn, bực tức, lo âu mà mỗi lần đứng trước mặt người khác nhỏ không thể làm được. Có lẽ do không biết mặt & Thành luôn lắng nghe tất cả mọi điều mà nhỏ nói, vì thế nhỏ mới cởi mở được lòng mình. Nhỏ vốn sống khép kín, nội tâm cơ mà. Thật khó khăn phải giải bày tình cảm, tâm sự, suy nghĩ của mình khi đối diện với người đứng trước mặt mình – đó là điều mà nhỏ không thể làm được với 1 ai cả. Ngay cả ba mẹ nhỏ cũng vậy. Họ ít tiếp xúc với nhỏ. Lại đi làm suốt từ sáng đến tối. Để nhỏ bơ vơ 1 mình trong căn nhà vắng hoe kia.

Thưa Thầy… Em Yêu Anh! – Vuong_satma

Thưa Thầy… Em Yêu Anh! – Ngọc Hân
Phần 1 – Giấc mơ trở về
Trời mưa, vẫn mưa, tôi bước chân mà nghe con tim rộn rã, hôm qua khi nghe tin anh về, tôi đã buồn vui lẫn lộn… cứ tưởng anh quên biệt mình rồi. Trời mưa như trút nước mà tôi đi như bay đến chỗ hẹn, nhanh chân chỉ để thấy anh, bây giờ anh thế nào? Tự hỏi mà lòng mình hồi hộp. Đẩy cửa bước vào nhà hàng, tôi dáo dác tìm anh, kìa anh ngồi đó, cắm cúi vào đọc một tờ báo đôi lúc trầm ngâm, tôi bước lại bàn ngồi xuống nhẹ như con mèo.
Rồi chợt anh ngẩng lên mỉm cười: “Em tới rồi hả”, tôi ngồi xuống gần như chết lặng, nhìn anh trân trối, không mở được tiếng, anh tiếp tục: ” Anh lo là em không đến được”, tôi vẫn nhìn anh như thể đó là một hình ảnh mơ hồ, một giấc mơ đang tiếp diễn, tôi đã từng mong ngày này đến từ lâu rồi, tôi vẫn nhìn anh như thế ngắm kĩ anh xem anh thay đổi như thế nào những năm qua, anh vẫn vậy khuôn mặt thanh tú cương nghị, mắt nâu dịu hiền sau cặp kính trắng, mái tóc ngắn theo kiểu cổ điển, nụ cười rất ngọt ngào, cử chỉ khoan thai từ tốn.

Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em biết rằng, chúng ta hoàn toàn khác nhau. Em chẳng hiều gì về anh và anh cũng vậy. May mắn thay để không có ai phải gượng ép cố sống cho giống người kia.
Cảm ơn anh, người đã không yêu em!
Để em nhận ra rằng, cuộc sống này, có rất nhiều lựa chọn. Đôi khi, những vỏ bọc tưởng chừng như hoàn hảo lại vá víu và đơn điệu! Và để em biết rằng, những thứ xù xì tưởng chừng như xấu xí nhưng lại ngọt ngào hơn bao giờ hết!

Cảm ơn anh, người đã không yêu em!
Để hôm nay, em cảm ơn cuộc đời vì biết mình may mắn đến thế. Người đầu tiên em thương nhớ không phải là Mr Right của đời em. Mà anh ấy, đã ở bên em từ rất lâu rồi mà em vô tình không biết.^^

Cảm ơn anh, người đã không yêu em
Để em nhận ra rằng, có 1 người đàn ông khác yêu em bằng cả trái tim. Để em biết đón lấy 1 tình yêu trong im lặng đầy chân thành, dù người ấy ấy chẳng bao giờ nói ra những lời hoa mỹ.

Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em vẫn mãi là em, em không cần phải cố xinh lên, cố điệu đà, cố nhét mình vào những chiếc váy mà em không thích. Hay cố phải tỏ ra là một cô gái đoan trang nhu mì. Hoặc giả vờ trở thành một thiên thần có trái tim thánh thiện. Không! Em vẫn là em, dù em có xấu xí, em có béo lên hay gầy đi, có quên cái này cái nọ hay có vụng về, có bừa bộn. Thì bên người ấy, người ấy yêu em bởi em luôn là chính em. Tình yêu người ấy dành cho em vẫn là vô điều kiện.

Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Vì cuộc đời là một hành trình dài bất tận. Những giá trị vĩnh hằng sẽ chẳng thể nào tồn tại ở những thời điểm nhất thời. Ta sẽ không thể biết được rằng, người hôm nay ta gặp sẽ trở thành ai ở một thời điểm khác. Có những giá trị tiềm ẩn và con người tiềm ẩn. Và cảm ơn anh, đã không ở bên em những lúc khó khăn. Để em biết, có một người lo lắng và giúp em vượt qua những sóng gió đó. Có một người sẵn sàng ở bên khi em chẳng có gì trong tay, khi em không có nhà, không có tiền, không nghề nghiệp, không địa vị… Người ấy vẫn nắm chặt tay em đi giữa phố đông như sợ em sẽ vụt mất.

Người ấy khác anh, là người cam tâm tình nguyện để yêu em!

Người yêu thổ lộ tình cảm với mẹ tôi!

Kienthuc.net.vn - 22/05/2013 20:45
  • 0
  • 0
  •  Tin gốc

(Kienthuc.net.vn) - Mẹ tôi nói sao con có thể kết bạn được với một người thần kinh không bình thường như vậy, nửa đêm gọi điện để nói chuyện yêu đương với mẹ bạn gái? Tôi hoàn toàn sụp đổ...

Năm cuối cùng của đại học tôi đã quen anh ấy. Sau khi tốt nghiệp hai đứa đều về làm ở cùng một thành phố. Vì mới yêu nhau chưa lâu nên tôi chưa có ý định về người yêu ra mắt. Nhưng vì anh ấy bình thường đối xử với tôi rất tốt nên đã thay đổi ý định, cách đây không lâu tôi đã về thăm nhà anh.
Bố mẹ anh đều là nông dân nên tính tiền rất hiền hòa, đối xử với tôi rất tốt và cũng rất thích tôi. Sau đó anh cũng yêu cầu tôi đưa về ra mắt gia đình tôi, anh còn nói nếu bố mẹ đồng ý thì sẽ nhanh chóng kết hôn, khi đó tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Bố mẹ tôi cũng rất ấn tượng với anh, nhưng khuyên tôi nên cần thời gian suy nghĩ, hôn nhân là việc hệ trọng cả đời. Chúng tôi đều nghe theo lời khuyên của bố mẹ. 
Tôi hạnh phúc trong tình yêu với anh không được bao lâu... (Ảnh minh họa)

Bình thường vì làm khác công ty nên chúng tôi rất ít gặp được nhau, do vậy ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện 1, 2 tiếng điện thoại. Nhưng sau lần gặp bố mẹ tôi, anh trở thành con người hoàn toàn khác, rất ít khi gọi điện thoại cho tôi. Tôi có gọi thì anh cũng kêu bận, hoặc tìm lí do khác để trốn tránh. Sau đó thi thoảng anh gọi điện cho tôi, nhưng chỉ nói chuyện được không quá mấy phút. 
Có lần đi công tác, tôi tiện thể về qua nhà thăm bố mẹ. Tối hôm đó, tôi đã gọi điện cho anh ấy, mãi đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó anh mới nghe điện thoại. Thật không ngờ anh nói tôi phiền phức, có chuyện hay không có chuyện cũng đều gọi cho anh. Khi đó tôi đã rất tức giận, chúng tôi có cãi nhau qua lại vài câu, sau đó anh đã đòi chia tay vì lý do không hợp nhau.
Nghe thấy vậy tôi đã khóc rất nhiều, trong lòng đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau đó khoảng hơn 30 phút, anh gọi lại cho tôi, cứ ngỡ rằng anh gọi để dỗ dành tôi nên tôi đã rất vui mừng nghe điện. Điều làm tôi bất ngờ rằng, câu đầu tiên anh nói không phải để dỗ dành tôi mà là muốn nói chuyện điện thoại với mẹ tôi. Ban đầu tôi nói mẹ đi ngủ rồi, nhưng anh nó có việc gấp nên tôi đành sang phòng mẹ đưa điện thoại. 
Sau khi đưa điện thoại cho mẹ, tôi vô cùng buồn nên đã đi về phòng. Chưa đến cửa phòng thì tôi nghe thấy tiếng mắng nhiếc của mẹ. Tôi liền quay lại phòng mẹ, mẹ tôi nói sao con có thể kết bạn được với một người thần kinh không bình thường như vậy, nửa đêm gọi điện để nói chuyện yêu đương với mẹ bạn gái? Tôi hoàn toàn sụp đổ khi nghe những lời mẹ nói, tôi gọi điện cho anh ta nhưng anh ta đã tắt máy, không nhận cuộc điện của tôi. Tôi không hiểu rõ mục đích của anh là gì? Liệu có phải đang cố ý trêu đùa gia đình tôi. Hiện tại tôi không biết nên làm như thế nào, tôi cảm thấy rất có lỗi với bố mẹ. Mong các chuyên gia hãy cho tôi lời khuyên. 
nay quyết định đi ko về,T thì phản đối vì đây ko phải ý kiến hay,nhưng rồi H quyết vậy nên cả hai đã hẹn bỏ nhà đi.Lần này ko ai tìm đc họ cả.Cả 2 đi mà ko có tiền trong túi lại đi ngay Tết Tây nữa,và H ko có giấy tờ vì gđ đã dấu. Mấy tháng đầu T đi làm nuôi H,nhưng vần ko đủ tiền vì tiền T làm chỉ đủ trả tiền nhà và xăng.Bà chủ nhà thấy tội khi nghe chuyện nên đã nuôi cơm 2 đứa.Đc vài tháng bà chủ cũng có chuyện nên dọn đi,2 đứa lại bơ vơ giữa đời.đi tìm chổ ở nhưng cũng khó lắm vì H ko có giấy tờ lại chưa đủ tuổi.Cũng may tình cờ gặp đc anh chị nọ đã ngoài 20 cũng nghe chuyện thấy thương nên cho vào ở cùng,và đc giới thiệu làm cho 1 tiệm bán quần áo.H thì đính cườm,T thì chạy hàng.Lương ko bao nhiêu nhưng cũng đủ nuôi sống cả 2 wa ngày.Và bà chủ và mọi người trong tiệm đều rất thương cả 2.Đc 1 năm,H quyết định đt về thăm nhà vì cũng cảm thấy nhớ,hay tin nội bệnh H khóc rất nhiều và bảo T cùng H về thăm nội.Vì ở nhà đã nguôi cơn giận.Vả lại chỉ về thăm rồi lên chứ ko về luôn.T đồng ý.
Ko ngờ khi về,vì wá thương nội,thấy nội bệnh nặng sợ nếu ko nghe lời nội sẽ có chuyện.Nội khuyên H về thu xếp wa Mỹ vì giấy tờ đã có.H ko biết nên làm sao.H gặp T và kể mọi chuyện.Nghe xong T buồn lắm và hỏi H chọn đi hay ở.H nói ''em xin lỗi ,em rất yêu anh nhưng mà nội đang bệnh nặng nếu em ko nghe lời nội thì em sợ nội sẽ....em suy nghĩ mấy đêm rồi,mong anh hiểu và thông cảm cho em.Anh chờ em nha anh.Em sẽ về rước anh''.Nghe H nói xong T rưng rưng nước mắt.Cả 2 ôm nhau mà khóc,lúc đầu T ko muốn H đi,nhưng nội bệnh vậy biết làm sao.Thế rồi T cũng chấp nhận.Trước khi H đi H và T rủ nhau đi thăm mấy người từng giúp mình trên TP.Nghe xong ai cũng bất ngờ và thương cho 2 đứa trước cảnh xa nhau.Thế rồi cũng đến ngày lên máy bay.T đưa H ra sân bay mặt đầy ưu buồn.Còn H tuy rất đau buồn nhưng lại cứ giả vờ như ko,nói cười vui vẻ nhưng lòng đau đớn.Thế rồi cũng đến giây phút chia tay,H phải vào phòng cách ly.Trước khi vào H và T cùng nhau hẹn ước ngày gặp lại.2 đứa ôm chầm lấy nhau mà khóc.Sợ H đổi ý,gđ đã kéo H đi,H đi mà mắt ko rời khỏi T,2 đứa chỉ biết nhìn nhau mà khóc cho đến khi ko còn thấy nhau nữa.Thà là đừng gặp nhau,đằng này sống với nhau cả năm trời biết bao kỷ niệm,giờ phải xa nhau ai mà ko đau chứ nhỉ....Đây là chuyện hoàn toàn có thật và vẫn chưa kể hết vì nó vẫn chưa có đoạn kết.Khi đọc xong nó,mọi người thấy mối tình này sẽ đi về đâu đây,đó có phải là tình yêu ko nhỉ hay chỉ là sự mù quáng của tuổi học trò,các bạn đọc xong hãy cho lời bình nhé

Truyện tranh: Tình yêu tuổi học trò
































Câu chuyện tình cảm động tuổi học trò!!!

Tình yêu tuổi học trò ko ngờ cũng đầy trắc trở,đây ko biết có đích thực là tình yêu ko nữa.
H,một cô gái con gia đình khá giả chưa từng làm động móng tay và chưa bao giờ làm gì cho gia đình phàn nàn cả,H học rất giỏi và yêu hội họa.H vừa mới thi HKII lớp 7 xong nên lên mạng Chat giải khuây.H tức điên lên đc khi có người viết thư chửi mình và lại còn chửi tên cha mẹ,biết người đó là ai,H liền tức giận và viết mail hồi âm chửi lại xối xả vì H rất ghét gả ấy.Ko may hắn dùng mail của bạn hắn để chửi,bạn hắn tên T,cũng con nhà khá giả,học cùng trường nhưng chưa gặp nhau bao giờ.T đột nhiên bị chửi xối xả ko biết làm sao vì T bị oan mà.Nhưng ko nóng giận T viết mail hồi âm với lời lẻ đàng hoàng giải thích với H,là tên kia mượn mail chửi chứ ko phải T.T còn muốn làm wen,lúc đầu biết T là bạn tên kia H ghét lắm nhưng đọc thư thấy ấy cũng là người lịch sự nên đồng ý.Thế là họ hẹn gặp nhau.
Và H đã nhận T làm anh 2.Gia đình T cũng khá giả T muốn gì đc nấy,do ham chơi nên học tạm thôi.Đc chừng 2 tháng H cảm thấy T là lạ,vì T rất lo và quan tâm H.Rồi một ngày nọ T nói ra sự thật là T thích H.H cười 1 hơi rồi nói ''anh hai dzởn kỳ vậy''.Rồi T nói ko phải đùa,H nghe mà giật cả mình vì điều cô nghi ngờ lại là thật,thấy bạn bè mình ai cũng có đôi có cặp nên cô cũng đồng ý làm bạn gái T dù ko chút tình cảm.Đc 3 tháng,T càng ngày càng yêu H,càng wan tâm,và lo cho H nhiều hơn.Có lần vì chờ H đến mà T dầm mưa cả tiếng đồng hồ,sau lần đó T bệnh và phải nhập viện,tưởng sẽ mau khỏi ngờ đâu nằm cả 2 tuần mà vẫn ko thấy đỡ.Có lần H vào thăm mới 1 chút T đã đuổi H về,H buồn lắm,nhưng hôm sau H trở lại bệnh viện thì hay tin T chuyển viện lên TP,hỏi người nằm bên cạnh mới kể rằng : “nó thường lên cơn run,và hôm wa sau khi con về,nó phát bệnh và bác sĩ bảo phải chuyển viện lên TP,nghe đâu nặng lắm,mẹ nó khóc wá trời.”nghe xong H chết đứng vì hiểu ra vì T sợ mình lo nên mới đuổi mình về.H khóc vì thấy T đến nông nỗi này là do mình.H tìm cách lên TP thăm T nhưng ko đc,nên mỗi ngày H đều đt thăm,cũng may lần đó đưa đi kịp nếu ko chắc H ân hận cả đời.T nằm viện TP cả tháng trời mới đc xuất viện.H nôn nao ngày T về,và hình như dần dần H đã bị T chinh phục,H đã bắt đầu yêu T.Nghe T về H vội vàng lên thăm,trời ơi,trước mắt H là T đây sao?Chỉ nằm 1 chỗ ko thể đi đc,mặt mày thì vàng như nghệ vậy và ốm nhom.T nhìn tệ lắm,nhưng đó lại làm H thương T nhiều hơn.Thế là T phải nằm ở nhà bỏ 1 năm học vì ko thể đi đc.Có tg H ko thăm T vì H bận học thi,thế là T bắt mẹ phải chở T xuống trường gặp H cho bằng đc dù biết mình ko thể đi đc.T mượn 2 cây tó của thằng bạn gần xóm rồi bắt mẹ chở đi.Xuống đến nơi T chỉ đứng ở ngoài nhìn vào mà ko cho H biết vì sợ H buồn.Tình cờ bạn H phát hiện và nói với H.H hoảng hốt khi nghe bạn và chạy ra,nhìn T chống nạn mà tội.H vừa vui vừa đau.Sau khi gặp T bạn H bảo,nó tàn tạ như vậy sao mày wen làm gì,mày thiếu gì người theo tội gì wen nó.H lẳng lặng ko nói gì cả.Những câu này H đã nghe nhiều và ko wan tâm,vì giờ đây H đã thật sự yêu T.
Dần dần T cũng đi lại đc.H và T lúc đó rất khắng khít,nhưng ko may.T đi đc chừng 1tháng thì gđ H biết chuyện H wen T và phản đối kịch liệt vì T học hành ko tốt,và lại bệnh hoạn và H thì còn wá nhỏ,H lại sắp đi nước ngoài,và gđ luôn cho rằng T lợi dụng H.H phản đối tới cùng.H trốn học để gặp T và bị nhà phát hiện,thế là H bỏ nhà đi.H đến nhà nhỏ bạn ngủ.Còn gđ H ko thấy H về nên đến nhà bắt T lên công an.Nghe thế H lại sợ luyên