Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013


TÌNH YÊU TUỔI HỌC TRÒ

Phần 1:
Tâm Như – cô bé dễ thương của khối lớp 11. Học lực đáng bậc “tiền bối”, tuy không nhất lớp nhưng suốt 10 năm luôn là học sinh giỏi. Đấy là chưa kể đến gia đình, đi học, trong bóp tiền không dưới 300K. Cha mê cho sở hữu riêng chiếc Spacy, điện thoại Samsung luôn trong cặp. Ba có một công ty riêng và là tỗng giám đốc chính công ty ấy. Tuy vậy, cô chưa bao giờ đi xe đến trường, vì nhà gần nên cô chỉ đi bộ mà thôi, bạn bè cô không nhiều, bạn thân từ hồi nhỏ chỉ có mỗi mình Thy.
Uyên Thy – bạn Như – tuy bên sắc thì không bằng Như, nhưng bên tài thì hơn hẳn cả bậc. Là một “cây Toán” và lớp trưởng của lớp 11A2, hồn nhiên và nhí nhảnh. Khác hẳn với bạn, cô bé Như là người hiền dịu. Vì chơi thân từ nhỏ nên Thy hễ có chuyện gì vui buồn là kể cho bạn nghe hết. Hai cô bé đi đâu cũng có nhau.
Một hôm, Thy rủ Như đi chat, tuy không biết nó là gì nhưng vì Thy mời nên Như không từ chối. Thật sự, khi bước vào dịch vụ Internet, nhỏ rất bỡ ngỡ trước cảnh tượng ở đây. Người nào người ấy gõ phím nghe “Lạch!Cạch!”. Họ chăm chú đánh rồi lại nhìn lên màn hình đọc cái gì đó và cười cười … Sau 1 hồi nghe Thy giải thích, nhỏ mới hiểu rõ. Như thật chầm chậm … từ từ làm quen với cách giao tiếp mới này.
Một lần …hai lần… rồi lại ba lần, sau một thời gian Như cũng đã say mê “chat” như bao bạn trẻ khác. Nhỏ lại thường xuyên tới lui dịch vụ này hơn …

  • Thy ơi! Chiều nay tụi mình đi coi mail không? – tiếng Như với theo khi Thy đang từ từ dẫn xe ra khỏi trường – Tao đang chờ mail của 1 người, cả tuần rồi mà chưa mail lại.
  • Ừ, 3h ở chổ cũ nha!

Chiều hôm đó, Như lại tới dịch vụ quen thuộc. Bước vào đã thấy Thy ngồi ngay máy số 1 chờ cô. Thy mỉm cười với bạn “Đúng giờ ghê ha! Ngồi máy này nè!” Thế là Như ngồi xuống cạnh Thy. Cô vào các website và mở mail ra coi. Có một mail mới, đó là mail của Thành
  • Ai vậy? – Thy hỏi Như
  • À, Thành đó mà
  • Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: “Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô”.

    Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: “Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi”.

    Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. “Em trêu tôi đấy à?”, Hân gằn giọng.

    Khương tỉnh queo: “Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ”, Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.

    Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: “Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?”.

    Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: “Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh”.

    “Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ”, Khương đốp chát lại.

    “Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi”, Hân phản bác.

    Khương gân cổ cãi: “Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?”. “Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!”. “Vậy có rảnh để yêu không?”. “Không, chỉ rảnh để cưới thôi”.

    Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may…

    Đột ngột, Khương lên tiếng: “Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới”.

    Hân sa sầm nét mặt: “Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!”.

    Khương vẫn kiên nhẫn: “Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết”.

    Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!

    Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”.

    Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su”. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: “Em đùa à?”.

    “Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con”. Khương im lặng. Hân lại tiếp: “Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét