TRUYỆN TÌNH YÊU - SẼ CHẲNG CÓ NGÀY MAI
6 giờ sáng, một buổi sáng dễ thương. Nắng ào qua giếng trời vàng ươm và óng ả, tràn xuống từng bậc thang gỗ nâu bóng. Ngày nào cũng vậy, cứ giờ này là cô gái đứng dưới khoảng trời xanh này, tập thể dục và yoga nửa tiếng, rồi lò dò đi tắm gội. Sau đó mới ào xuống tầng dưới ăn sáng và chuẩn bị cơm mang đi làm. Có điều hôm nay là chủ nhật, thường thì Mai có chế độ tập nặng hơn và đọc sách căng hơn.
Cô đang chạy đua với thời gian cho khóa học cao học ở Ý năm tới. Nhiều lúc Mai đã bật khóc vì sợ mình không thể theo kịp tiến độ. Chỉ còn vài tháng nữa mà cuộc sống thì quá bộn bề - cô gái đang ở trong tình trạng như một người lúc nào cũng cố vùng vẫy mà chỉ nổi được dập dềnh trên mặt sóng. Nhưng mà hôm nay Mai ốm. Sau nửa giờ đánh vật với quyển sách đầy chữ trong khi đầu óc nhất định không chịu hoạt động, Mai biết hôm nay lại là một ngày trật ra khỏi kế hoạch. Cô thở dài, chui vào chăn nằm rên rỉ, ngủ mơ. Giấc mơ nặng nề và mê man như một chuỗi lo lắng dài dằng dặc và ám ảnh.
Lớp học buổi chiều, Mai quấn khăn kín mít vào lớp. Mọi người đã nhường hẳn một ghế đầu cho Mai. Các anh chị thương cô sinh viên nhỏ tuổi nhất lớp mà ngày nào cũng quá nửa giờ mới chạy tất tả vào lớp, tóc tai bơ phờ vì chạy hùng hục theo xe bus do giờ làm kết thúc muộn. Ngồi yên vị tại chỗ rồi, Mai quay xuống nhìn anh một cái, nhoẻn cười, biết thế nào anh cũng ghi bài rất kỹ những phần Mai chưa đến.
Kể từ lúc Mai đến, anh sẽ lại ngồi không lắng nghe thầy giảng. Hay ho ở lớp Cao học là ở chỗ, học trò phần lớn là các thầy cô giáo trẻ, và anh lại là người học giỏi nhất trong số các thầy cô giáo trẻ này. Sau khi tròn mắt "Xem nào" và giật lấy xếp giấy của anh, Mai lẳng lặng ngồi đọc phần ghi chép ngay ngắn và rõ ràng. Nhưng hôm nay đúng là một ngày mà đầu óc đình trệ, sự mệt mỏi thể chất dễ làm người ta yếu đuối về tinh thần, Mai tự ý vẽ một hình trái tim be bé vào giữa những trang giấy, biết rằng mình đang sai...
ôi để cậu ấy đến bên em vì cậu ấy chấp nhận đứng ở vị trí sau tôi… Niềm kiêu hãnh của cậu trai trẻ vì em mà không còn tồn tại.
- Du à, chong chóng quay rồi kìa em. Em nhìn xem, có đẹp không?
- Gió mát quá, thổi mạnh quá, chong chóng quay tít quá… Màu sắc hòa vào nhau, đẹp lắm đúng không em?
- Du à, phía ngoài vuông cửa sổ này cơ mà. Nhìn đây, theo tay anh chỉ đây này. Đã thấy chưa em?…
Du quay đầu sang phía ô cửa sổ, em dõi theo những cánh chong chóng quay. Vòng quay nhanh dần, sắc màu tụ lại thành những vùng loang loáng giữa ánh đèn neon dìu dịu. Mắt em sáng rực rỡ, niềm vui bật lên thành tiếng. Nụ cười hiền, rạng ngời khuôn mặt xanh xao:
- Đẹp quá! phóng vượt qua không?
- …
- Em nhớ anh ấy nhiều quá! Làm sao đây. Em ghét em, ghét cái đứa vô dụng là em cứ tồn tại…
Du rõ ràng là đang nhìn về hướng tôi đứng – nơi có chiếc chong chóng quay đều trong gió. Nhưng em đã không còn nhận ra tôi nữa rồi. Là em đã không thể nhìn thấy một hình hài vô thực. Chỉ có tình yêu của tôi, hơi thở của tôi, nhịp sống của tôi vảng vất quanh em…
Cậu trai trẻ lấy tay gạt đi nước mắt lã chã trên khuôn mặt em, an ủi bằng một ánh mắt buồn. Cậu khuyên em nằm xuống nghỉ, cậu sẽ ra ngoài mua cháo cho em. Khi Du thẫn thờ gật đầu thì cậu kéo chăn cao lên đắp ngang ngực em rồi mới yên tâm bước đi. Trong phòng, chỉ còn tôi và em…
- Du à, mạnh mẽ lên em! Anh ở đây, ở đây này… rất gần em thôi…
- Anh Phong…
***
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét