Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013






truyện teen

Chỉ vì "trót dại"

Mong nhận được ủng hộ của mọi người ! ! !

- và bây giờ là giây phút mọi người mong đợi N H Ấ T ... - mc vừa nhấn mạnh vừa ngân dài từ nhất là cả khán đài nóng ran lên và mọi người càng thêm háo hức .

- Kiều Nga, Kiều Nga, Kiều Nga - khan giả háo hức cổ vũ cho thần tượng hoa khôi của trường năm trước

- xin mọi người giữ im lặng - mc cô gắng chen vào

- Băng Tâm, Băng Tâm, Băng Tâm - cô này là Á hậu đang được reo hò

- Băng Nhi, Băng Nhi, Băng Nhi - Á hậu 2 cũng được nhiệt liệt cổ vũ

- Tường Vi, Tường Vi, Tường Vi - học sinh mới chuyển về nhưng cũng được rất nhiều người yêu thích và cỗ vũ không kém

- Kiều Nga, Băng Tâm, Băng Nhi, Tường Vi - những âm thanh hòa trộn vào nhau làm cho mc không thể nào chen vào lời nào .

- PHƯƠNG LY ANGEL - bổng có các con gái xinh đẹp cùng những chàng trai cực hot vang lên làm không khí im lặng đến lạ thường .



Tại căn phòng nhỏ chỉ có hai người với hai trái tim yêu đang khao khát yêu thương. Anh đã nắm tay tôi, trao cho tôi nụ hôn đầu ngọt ngào… tôi cũng đáp trả anh bằng những yêu thương mãnh liệt. Và chuyện gì đến cũng đã đến… anh dẫn dắt tôi đi tới “chuyện ấy”, dù tôi đã từ chối đòi hỏi đó và khuyên anh: “Chúng mình còn trẻ, đừng vội vã để mất hết tương lai”. Thấy tôi quyết liệt, anh lại nhẹ nhàng hỏi: “Em có yêu anh không?”. Tôi chần chừ một lúc và trả lời: “Có. Em yêu anh nhiều lắm”.

Và chúng tôi bắt đầu trao cho nhau những nụ hôn nồng nàn, mãnh liệt hơn. Anh đã nhanh chóng dẫn tôi vào cuộc “yêu” đê mê đó. Cảm giác với tôi lúc ấy thật lạ, vừa ngại ngùng, lo sợ, vừa hạnh phúc, vui sướng…

Cũng kể từ đấy, hai chúng tôi yêu thương nhau nhiều hơn. Anh luôn ở bên tôi, cùng chia sẻ với tôi mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống, học tập.

Kết thúc thời gian hai năm học ở trường, hai đứa phải xa nhau để tôi về quê nhận việc. Nhưng chỉ sau chưa đầy một tháng xa anh, tôi cảm thấy trong người không khỏe, lại hay buồn nôn. Nghi mình có thai, tôi đã mua que thử và ngỡ ngàng khi nhìn thấy hai vạch đỏ đậm…

Tôi không thể che giấu được niềm hạnh phúc đó nên đã vội vàng gọi điện báo cho anh. Anh reo lên sung sướng… nhưng qua giọng nói, tôi biết anh cũng lo lắng nhiều, vì nhà anh rất nghèo, anh vẫn chưa học xong. Không biết khi bố mẹ nghe tin này có chấp nhận cho hai đứa cưới không?

Cứ tưởng mọi chuyện sẽ ổn, hạnh phúc sẽ mỉm cười với tôi… nhưng nụ cười chưa được tày gang thì nỗi đau đã ập đến. Tôi đã khóc rất nhiều khi đứa con xấu số bị sẩy. Càng đau đớn hơn khi bác sỹ thông báo rằng: “Cháu là người khó có con, chỉ có hy vọng 50% thôi”.

Đứa con không giữ được, hôn lễ của chúng tôi cũng bị hủy. Và kể từ ngày đó, chúng tôi luôn xảy ra cãi vã, mâu thuẫn và cũng không ít lần anh đề cập đến chuyện chia tay. Tôi cảm thấy bị tổn thương vô cùng khi anh mắng mỏ tôi là “đồ vô dụng”.

Bạn trẻ cuộc sống à! Hiện tại tôi và anh ở xa nhau khoảng 90 cây số. Một tháng, anh mới về thăm tôi một lần hoặc tôi qua trường thăm anh. Hai bên gia đình đã coi chúng tôi như con cái trong nhà nhưng tình cảm của anh dành cho tôi ngày càng lạnh nhạt dần. Tôi thực sự không biết bây giờ phải làm sao nữa? Tôi yêu anh, muốn được cùng xây dựng hạnh phúc với anh, sinh cho anh những đứa con ngoan ngoãn... nhưng tôi không có nhiều hy vọng được làm mẹ, anh lại càng ngày càng lạnh nhạt với tôi thì liệu những cố gắng của tôi có còn ích gì không?

Xin mọi người hãy cho tôi những lời khuyên để tôi giải quyết được chuyện này!

Tôi xin chân thành cảm ơn!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét