Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Người yêu thổ lộ tình cảm với mẹ tôi!

Kienthuc.net.vn - 22/05/2013 20:45
  • 0
  • 0
  •  Tin gốc

(Kienthuc.net.vn) - Mẹ tôi nói sao con có thể kết bạn được với một người thần kinh không bình thường như vậy, nửa đêm gọi điện để nói chuyện yêu đương với mẹ bạn gái? Tôi hoàn toàn sụp đổ...

Năm cuối cùng của đại học tôi đã quen anh ấy. Sau khi tốt nghiệp hai đứa đều về làm ở cùng một thành phố. Vì mới yêu nhau chưa lâu nên tôi chưa có ý định về người yêu ra mắt. Nhưng vì anh ấy bình thường đối xử với tôi rất tốt nên đã thay đổi ý định, cách đây không lâu tôi đã về thăm nhà anh.
Bố mẹ anh đều là nông dân nên tính tiền rất hiền hòa, đối xử với tôi rất tốt và cũng rất thích tôi. Sau đó anh cũng yêu cầu tôi đưa về ra mắt gia đình tôi, anh còn nói nếu bố mẹ đồng ý thì sẽ nhanh chóng kết hôn, khi đó tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Bố mẹ tôi cũng rất ấn tượng với anh, nhưng khuyên tôi nên cần thời gian suy nghĩ, hôn nhân là việc hệ trọng cả đời. Chúng tôi đều nghe theo lời khuyên của bố mẹ. 
Tôi hạnh phúc trong tình yêu với anh không được bao lâu... (Ảnh minh họa)

Bình thường vì làm khác công ty nên chúng tôi rất ít gặp được nhau, do vậy ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện 1, 2 tiếng điện thoại. Nhưng sau lần gặp bố mẹ tôi, anh trở thành con người hoàn toàn khác, rất ít khi gọi điện thoại cho tôi. Tôi có gọi thì anh cũng kêu bận, hoặc tìm lí do khác để trốn tránh. Sau đó thi thoảng anh gọi điện cho tôi, nhưng chỉ nói chuyện được không quá mấy phút. 
Có lần đi công tác, tôi tiện thể về qua nhà thăm bố mẹ. Tối hôm đó, tôi đã gọi điện cho anh ấy, mãi đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó anh mới nghe điện thoại. Thật không ngờ anh nói tôi phiền phức, có chuyện hay không có chuyện cũng đều gọi cho anh. Khi đó tôi đã rất tức giận, chúng tôi có cãi nhau qua lại vài câu, sau đó anh đã đòi chia tay vì lý do không hợp nhau.
Nghe thấy vậy tôi đã khóc rất nhiều, trong lòng đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau đó khoảng hơn 30 phút, anh gọi lại cho tôi, cứ ngỡ rằng anh gọi để dỗ dành tôi nên tôi đã rất vui mừng nghe điện. Điều làm tôi bất ngờ rằng, câu đầu tiên anh nói không phải để dỗ dành tôi mà là muốn nói chuyện điện thoại với mẹ tôi. Ban đầu tôi nói mẹ đi ngủ rồi, nhưng anh nó có việc gấp nên tôi đành sang phòng mẹ đưa điện thoại. 
Sau khi đưa điện thoại cho mẹ, tôi vô cùng buồn nên đã đi về phòng. Chưa đến cửa phòng thì tôi nghe thấy tiếng mắng nhiếc của mẹ. Tôi liền quay lại phòng mẹ, mẹ tôi nói sao con có thể kết bạn được với một người thần kinh không bình thường như vậy, nửa đêm gọi điện để nói chuyện yêu đương với mẹ bạn gái? Tôi hoàn toàn sụp đổ khi nghe những lời mẹ nói, tôi gọi điện cho anh ta nhưng anh ta đã tắt máy, không nhận cuộc điện của tôi. Tôi không hiểu rõ mục đích của anh là gì? Liệu có phải đang cố ý trêu đùa gia đình tôi. Hiện tại tôi không biết nên làm như thế nào, tôi cảm thấy rất có lỗi với bố mẹ. Mong các chuyên gia hãy cho tôi lời khuyên. 
nay quyết định đi ko về,T thì phản đối vì đây ko phải ý kiến hay,nhưng rồi H quyết vậy nên cả hai đã hẹn bỏ nhà đi.Lần này ko ai tìm đc họ cả.Cả 2 đi mà ko có tiền trong túi lại đi ngay Tết Tây nữa,và H ko có giấy tờ vì gđ đã dấu. Mấy tháng đầu T đi làm nuôi H,nhưng vần ko đủ tiền vì tiền T làm chỉ đủ trả tiền nhà và xăng.Bà chủ nhà thấy tội khi nghe chuyện nên đã nuôi cơm 2 đứa.Đc vài tháng bà chủ cũng có chuyện nên dọn đi,2 đứa lại bơ vơ giữa đời.đi tìm chổ ở nhưng cũng khó lắm vì H ko có giấy tờ lại chưa đủ tuổi.Cũng may tình cờ gặp đc anh chị nọ đã ngoài 20 cũng nghe chuyện thấy thương nên cho vào ở cùng,và đc giới thiệu làm cho 1 tiệm bán quần áo.H thì đính cườm,T thì chạy hàng.Lương ko bao nhiêu nhưng cũng đủ nuôi sống cả 2 wa ngày.Và bà chủ và mọi người trong tiệm đều rất thương cả 2.Đc 1 năm,H quyết định đt về thăm nhà vì cũng cảm thấy nhớ,hay tin nội bệnh H khóc rất nhiều và bảo T cùng H về thăm nội.Vì ở nhà đã nguôi cơn giận.Vả lại chỉ về thăm rồi lên chứ ko về luôn.T đồng ý.
Ko ngờ khi về,vì wá thương nội,thấy nội bệnh nặng sợ nếu ko nghe lời nội sẽ có chuyện.Nội khuyên H về thu xếp wa Mỹ vì giấy tờ đã có.H ko biết nên làm sao.H gặp T và kể mọi chuyện.Nghe xong T buồn lắm và hỏi H chọn đi hay ở.H nói ''em xin lỗi ,em rất yêu anh nhưng mà nội đang bệnh nặng nếu em ko nghe lời nội thì em sợ nội sẽ....em suy nghĩ mấy đêm rồi,mong anh hiểu và thông cảm cho em.Anh chờ em nha anh.Em sẽ về rước anh''.Nghe H nói xong T rưng rưng nước mắt.Cả 2 ôm nhau mà khóc,lúc đầu T ko muốn H đi,nhưng nội bệnh vậy biết làm sao.Thế rồi T cũng chấp nhận.Trước khi H đi H và T rủ nhau đi thăm mấy người từng giúp mình trên TP.Nghe xong ai cũng bất ngờ và thương cho 2 đứa trước cảnh xa nhau.Thế rồi cũng đến ngày lên máy bay.T đưa H ra sân bay mặt đầy ưu buồn.Còn H tuy rất đau buồn nhưng lại cứ giả vờ như ko,nói cười vui vẻ nhưng lòng đau đớn.Thế rồi cũng đến giây phút chia tay,H phải vào phòng cách ly.Trước khi vào H và T cùng nhau hẹn ước ngày gặp lại.2 đứa ôm chầm lấy nhau mà khóc.Sợ H đổi ý,gđ đã kéo H đi,H đi mà mắt ko rời khỏi T,2 đứa chỉ biết nhìn nhau mà khóc cho đến khi ko còn thấy nhau nữa.Thà là đừng gặp nhau,đằng này sống với nhau cả năm trời biết bao kỷ niệm,giờ phải xa nhau ai mà ko đau chứ nhỉ....Đây là chuyện hoàn toàn có thật và vẫn chưa kể hết vì nó vẫn chưa có đoạn kết.Khi đọc xong nó,mọi người thấy mối tình này sẽ đi về đâu đây,đó có phải là tình yêu ko nhỉ hay chỉ là sự mù quáng của tuổi học trò,các bạn đọc xong hãy cho lời bình nhé

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét