Em, cô bé bướng bỉnh, tinh nghịch. Em không thực sự nổi bật, nhưng nụ cười của em cũng đủ làm nhiều kẻ si tình mơ mộng. Em sôi nổi, năng động, thích sự xô bồ của phố lúc màn đêm buông xuống. Em thích những lúc ngồi tám cùng mấy đứa bạn, thích được nũng nịu như một đứa trẻ con,thích được mọi người quan tâm. Quanh em có bao người dành cho em sự quan tâm đặc biệt nhưng chưa có một ai làm trái tim em rung động. Em vô tình với tình cảm của họ hay nói đúng ra là em đặt mình vào vị trí cao trong lòng họ…..
Anh, chàng trai của sự tự do.Anh là hình mẫu lý tưởng của bao cô gái với một khuôn mặt ưa nhìn,một chiều cao lý tưởng và ngoại hình tương đối. Vẻ bề ngoài của anh làm bao chàng trai khác phải ước ao. Anh luôn làm người khác tin tưởng vào mình, luôn làm cho người khác cảm giác thoải mái khi bên anh. Nhưng tính tình của anh lại quá buông thả,thích tự do. Anh trẻ con, suy nghĩ chưa chín chắn, anh hơn em bốn tuổi nhưng suy nghĩ mọi chuyện còn quá đơn giản,anh thích tìm hiểu mọi thứ lạ lẫm, mới mẻ… và đối với anh mọi thứ cũng chỉ tồn tại được một thời gian.
Ngày anh đến, bầu trời trong vắt. Cuộc sống của em như những tia nắng muôn màu. Anh đến bên em như một sự tình cờ…Bên anh, thế giới của em đầy nắng ấm và tràn ngập trong tiếng cười,mọi thứ xung quanh em trải dài một màu hồng vô tận.Chính em cũng không hiểu vì sao lại rung động trước tình cảm của anh, hay đó là duyên số mà mọi người vẫn thường nói…Em dang tay đón nhận cái duyên số mà ông trời sắp đặt cho mình với một nụ cười hạnh phúc. Cảm giác lần đầu tiên rung động của 1 cô bé 18 tuổi, em hồn nhiên vô tư đón nhận tình yêu của anh như món quà của cuộc sống.Em dành cho anh hết tất cả niềm tin và sự thơ ngây, tình yêu của em trao anh như quả cầu pha lê trong suốt.Yêu anh, em yêu thêm cuộc sống xung quanh mình,em thường ngân nga mấy bài hát và tủm tỉm cười một mình khi lục lại mấy tin nhắn của anh.
Anh gọi em là ngốc, hay giận. Anh chê em không xinh bằng ai, nhưng anh yêu cái tính mộc mạc bướng bỉnh của em, anh yêu sự vô tư hồn nhiên của em.Ở bên em trái tim anh không còn lạnh giá. Tình yêu của anh là những tin nhắn yêu thương mỗi buổi sáng, là những cuộc gọi thâu đêm, là những khúc tình ca và đôi khi cả những sự im lặng đáng sợ… nhưng tất cả đều khiến cho em cảm thấy ấm áp khi bên anh. Từng ngày em thay đổi bản thân mình vốn là “tiểu thư” được ba mẹ chiều chuộng, với em công việc mà đáng lẽ người con gái phải làm lại trở nên lạ lẫm. Từ lúc yêu anh, em học nấu ăn, học đan len, học nữ công gia chánh và học cách yêu thương chân thành. Anh là nguồn động lực vô giá để em hoàn thành được mọi công việc.
Nhưng anh đa tình, tình yêu của em không làm thay đổi được con ngời của anh,anh thích trêu chọc mọi người và nhiều lúc anh lại quá vô tâm với tình cảm của em. Rồi em nhận ra trong anh vẫn còn tồn tại nhiều yêu thương không mang tên em, tình yêu phai nhạt dần…
Rồi một ngày, bầu trời không còn xanh như hôm nào, anh vội vã ra đi, kéo theo mây đen về giăng kín lối.
Hụt hẫng…
Vỡ tan…
Được gần tháng như thế, Mai tình cờ nhìn thấy con anh - con bé ngây thơ, ngơ ngác và trong veo như một cơn gió mát lành. Đột nhiên, có điều gì đó vỡ tan trong không trung. Tan học, cô ngồi thẫn thờ ở bến xe bus, không tin vào những gì đang xảy ra. Lý trí thì chì chiết "Thấy chưa?" Con tim mù lòa thì gào lên "Đừng tin". Cô chống tay lên cằm, nhìn muốn xuyên thủng ánh đèn vàng vọt và chế giễu, xuyên thủng không gian đắng đót và lặng im, rồi cũng chẳng biết mình sẽ phải làm gì. Xe bus hôm đấy trống vắng, anh phụ xe mỉm cười.
Radio phát chương trình nhạc tình yêu ngọt lịm, lời hát "you are too good to be true, can’t take my eyes off you..." vang lên trong không gian tĩnh lặng như từng đợt sóng vỗ dập dềnh, dịu dàng nhưng đủ dìm đến ngạt thở một kẻ đang đuối dần. Khung cảnh đó Mai không bao giờ quên, mọi thứ xung quanh như được khắc tạc vào sâu hun hút. Một bạn nam nhịp nhịp chân, một bạn nữ đeo một cái vòng tay họa tiết kỳ lạ. Không gian bé nhỏ phủ một thứ ánh sáng ngọt dịu giống như đã được ủ từ trăm năm trước chỉ đợi những thời điểm kỳ lạ mới đổ tràn ra. Giọng chị phát thanh êm êm, kể về một câu chuyện tình buồn, một chuyện tình tan vỡ, một chuyện tình cô đơn...
***
Sau những lần lưỡng lự của cả hai bên, tối hôm đó, Mai bắt anh kể hết về gia đình bé nhỏ của anh, về việc anh đã gặp vợ anh như thế nào, về đứa con dễ thương của anh ra sao. Anh khẽ khàng:
- Thế em nghĩ là anh đã có gia đình chưa? Hay nó là cháu anh?
- Em nghĩ là chưa - Mai dừng lại, tự hỏi lòng mình, rồi vẫn ngập ngừng
Anh quay sang nhìn Mai, mắt hấp háy:
- Em nghĩ là chưa, hay là em muốn là chưa, hay là em hi vọng là chưa...
Mai thật thà nhìn vào mắt anh, chạnh lòng ngơ ngác:
- Sao anh ác thế...
Anh ngập ngừng:
- Nếu có thì sao?
- Thì dù em có thích đi cùng anh như thế này...
- Em vẫn thích hả?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét