Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013


Cuối cùng …mình cũng thuộc về nhau

post by: Vuong_satma

Gió thổi nhè nhẹ qua cửa sổ phòng, tôi đang ngủ ngon trên giường thấy lành lạnh liền chui tọt vào trong chăn. Đang ngủ ngon bị cơn gió đáng ghét làm tỉnh giấc, tôi quờ quạng tay lấy cái điện thoại thì đã thấy hiển thị mười hai giờ, mở chăn quay ra thì không thấy Hạo Du đâu. Giờ này có lẽ anh đã dậy lâu rồi, khéo lại đang làm bữa sáng, à quên, bữa trưa cho tôi ^^.

Nghĩ đã đến lúc mình phải dậy, tôi nhoài người vươn vai một cái rồi bật dậy ngáp dài. Chợt tôi nghe thấy tiếng Hạo Minh ở ngoài cửa, sau đó là tiếng anh:

_Ngoeo…ngoeo…
_Suỵt, yên nào Hạo Minh, để yên cho chị ngủ.

Nghe câu anh nói, tôi bỗng muốn phá lên cười nhưng rồi lại kiềm chế được, tôi nhảy ra khỏi giường rồi…tiếp đất nhẹ nhàng và đi ra phía cửa. Mở ra thì thấy anh đang ôm Hạo Minh đứng ở ngoài, tôi mới nhoẻn cười:

_Em đây rồi, hì.

Thấy tôi ra, anh có vẻ ngạc nhiên lắm, mặt lại còn hồng hồng lên một chút nữa chứ, có phải anh đang ngại không vậy, hihi. Rồi anh vuốt ve Hạo Minh thêm vài cái và đặt nó xuống đất cho nó chạy đi. Lúc này, anh mới đứng dậy, nhìn tôi:

_Dậy rồi à. Đói chưa, xuống đánh răng, rửa mặt đi còn ăn trưa.
_Ăn trưa gì sớm thế, em gập chăn đã rồi mới xuống được, anh cứ xuống trước đi.

Tôi vừa đưa tay vuốt tóc vừa nói, toan đi vào trong phòng thì thấy anh kéo tay tôi lại.

_Cứ xuống đi, tôi gập cho, nhanh không thức ăn nguội mất bây giờ.

Nghe anh giục lại còn ẩn tôi về phía cầu thang, tôi mới vâng dạ rồi đi xuống luôn. Mới bước xuống chân cầu thang mà tôi đã ngửi thấy mùi thức ăn ngào ngạt, vội đi lại gần bàn ăn thì đã thấy cả một bàn đầy thức ăn được dọn sẵn. Có hai người mà cứ như cho cả một…tiểu đội vậy, hic.

Tôi ngắm nghía mấy đĩa thức ăn đang bốc khói nghi ngút một lúc rồi đi liền vào phòng tắm, chuẩn bị xong ra đã thấy Hạo Du ngồi đấy và đang xới cơm. Tôi liền “sà” ngay xuống chỗ anh, toe toét cười:

_Hôm nay anh chuẩn bị nhiều món thế, định cho em bội thực à?
_Có gì đâu, toàn là mua cả. Ăn đi.
_Hì, nấu ăn là việc của em mà, anh cứ về ăn cơm là được rồi. – tôi vừa gắp miếng thịt sốt cho anh vừa nói, vẫn cười híp mắt.
_Vậy ngủ dậy có cơm dọn sẵn để ăn không vui sao, cười suốt từ nãy kìa.
_Hì, thì tất nhiên là được chăm sóc ai chẳng vui ạ.

Tôi lại cười, bây giờ mới đưa miếng cơm đầu tiên vào miệng ăn, cơm do anh mua thôi mà cũng thấy…ngọt ngào lạ thường. Ăn miếng nào cũng nghĩ là do anh đã chuẩn bị nên thấy sung sướng lắm. Vừa ăn hết thì tôi đã thấy anh chìa tay lấy bát để xới thêm cơm cho tôi, trong lòng cảm động vô cùng, mắt long lanh. Đưa bát cơm cho tôi, anh chợt nói, mắt nhìn chăm chăm vào mắt tôi:

_Sau này tôi sẽ cố học nấu ăn giỏi như tên Đình Phong kia, lúc đó thì chỉ được ăn thức ăn do tôi nấu thôi đấy…và cũng chỉ được nấu cho tôi ăn thôi.
_Dạ…

Nghe anh nói, tôi không khỏi vui mừng, đỡ bát cơm từ tay anh tí thì làm rơi xuống. Tôi vừa ăn vừa cứ cười thầm một mình. Anh nói như vậy, ý chẳng phải là “vợ chỉ được nấu cho mỗi chồng thôi, cũng chỉ được ăn đồ chồng nấu, không là chồng sẽ ghen đấy” sao? Ôi trời ơi, lời nói ngọt ngào như thế, nếu không phải là một đôi thì sao mà anh lại nói với tôi chứ, haha, thích quá.

Mới nghĩ thế mà tôi đã thấy lâng lâng như đang ở trên chín tầng mây rồi. Nhưng mà…hay là tôi tưởng bở, nhỡ ý anh chỉ là “tôi ghét Đình Phong, cô mà nấu cho anh ta hay ăn thức ăn do anh ta nấu thì tôi sẽ ghét luôn cả cô đấy” thì sao >.<. Hic, tự nhiên lại suy nghĩ linh tinh, giờ thì thế này đây, ăn mất cả ngon luôn rồi.

Haiz, nói tóm lại là tôi vẫn chẳng xác định được tình cảm anh dành cho tôi là thế nào cả, chẳng biết được anh có thích tôi (thật) không. Hay tôi hỏi anh nhỉ?

Nghĩ đến đây, tôi lén đánh mắt về phía anh rồi lại vội cúi gằm xuống ngay. Hic, ai lại đi hỏi thế bao giờ, không lẽ lại là “anh hôm qua nói thích em có phải thật không vậy?” à, thế thì lộ luôn là tôi giả vờ ngủ rồi còn gì, khéo lại làm anh khó xử, lại nói…không phải thì chết >.<. Nhưng mà cứ thế này thì cũng chết vì tò mò và suy nghĩ mất thôi.

_Ăn đi còn nghĩ gì thế?

Chợt nghe anh hỏi, tôi giật mình một cái rồi rụt rè ngẩng lên nhìn thì thấy anh đang gắp cho tôi miếng thịt viên chiên lớn, vừa giục:

_Ăn đi, là cá đấy. Từ ngày ở chung chưa ăn bữa cá nào.

Ra là cá, không phải thịt >.<

_A, là cá ạ. Hì, thực ra là em…không biết làm cá ^^~

Tôi cười cười nhìn anh rồi ăn ngay miếng cá anh đưa, ngon thì ngon thật nhưng tôi không được thích thú với cá cho lắm (một lần bị hóc xương >.<), đó mới là lý do chính cho việc tôi chưa làm bữa cá nào từ khi tôi với anh ở với nhau. Mà không biết anh có thích ăn cá không nhỉ, chưa bao giờ nghĩ đến.

_Anh thích ăn cá ạ? – tôi hỏi dò.
_Ừm, cá vừa ngon vừa bổ, vừa không béo, tốt hơn thịt nhiều.
_Hì, anh đã nói thế thì em sẽ học làm cá. Ăn cá rất thông minh phải không, bảo sao anh thông minh thế ^^.
_Cá có rất nhiều đạm, nhưng không béo như thịt nên ăn nhiều vào.

Anh vừa nói lại vừa gắp thêm cho tôi miếng nữa rồi còn chăm chú nhìn tôi ăn làm tôi bỗng dưng lúng túng, không thích lắm nhưng vẫn cố ăn hết cả hai miếng cá chiên, ăn xong còn (phải) cười. Hạo Du thấy tôi ăn hết rồi mới tiếp tục ăn. Bữa này anh cũng ăn nhiều hơn hẳn, hết ba bát đầy, chắc tại có cá nên mới vậy. Quyết định sau này tôi sẽ học nấu cá để nấu thật ngon cho anh ăn, hihi.

Bữa trưa ăn xong rồi, anh uống nước rồi vội lên tầng ngay. Không biết anh định làm gì, tôi nghĩ thầm rồi dọn dẹp bát đũa sạch sẽ mới về phòng. Vừa về đến cửa, tôi chợt thấy anh đi từ phòng ra, ăn mặc chỉnh tề. Đoán là anh sắp đi đâu, tôi vội hỏi ngay:

_Hạo Du, anh đi đâu à?
_Ừ, tôi đi chơi, ở nhà trông nhà đừng đi đâu đấy.
_Anh đi với ai? – tôi níu tay anh.
_Ừm, thôi hỏi làm gì, tôi đi rồi sẽ về sớm, có gì tôi gọi cho.
_Vâng.

Tôi đáp ỉu xìu rồi đi theo anh xuống nhà đóng cửa. Trước khi đi anh còn cứ dặn dò tôi không được đi linh tinh nữa chứ, anh lo cho tôi sao, hihi.

_Anh đi cẩn thận nhé.

Tôi đứng ở cửa vẫy anh một lúc rồi mới lên phòng. Ngồi trên giường, tôi dựa lưng vào tường chán nản. Dạo này ngoài giờ học, anh lúc nào cũng ở bên cạnh tôi nên giờ anh đi chơi tôi thấy trống trải và cô đơn quá, lại chẳng biết làm gì cho đỡ chán. Mà anh đi chơi với ai vậy nhỉ, chắc lại là Tú Giang rồi, haiz, chắc là vậy nên anh mới giấu tôi.

Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại, từ trước đến giờ, mỗi lần đi chơi với Tú Giang, anh đều nói thẳng ra với tôi, chứ có lúc nào giấu giếm như khi nãy đâu, không lẽ, anh…có bồ mới =.=. Chắc không phải đâu, có thể là anh sợ tôi buồn. Thà tôi nghĩ vậy còn thấy thoải mái hơn.

Ngồi không mãi, lại cứ “phải” suy nghĩ linh tinh từ nãy tới giờ, tôi bắt đầu thấy buồn chán quá mức, liền lấy tất mấy bộ váy Đình Phong mua tặng ra thử. Tôi mặc hết bộ nọ đến bộ kia rồi ngắm mình trong gương, rồi còn nghịch ngợm trang điển theo mấy cách mới học được trên mạng, thấy thú vị nên cứ mải miết ngồi nghịch, cũng thấy bớt đi sự buồn chán lúc trước.

Mong Hạo Du mau mau về sớm với tôi, tôi nhớ anh lắm rồi >.<


HAO DU’s POV

_Anh yêu, anh đang nghĩ gì thế, lâu lắm rồi chúng mình không đi chơi riêng đó.

Đang đi bên nhau trên con phố Tình nhân, Tiểu Giang bỗng lắc lư tay tôi nói với giọng giận dỗi. Tôi mới quay ra nhìn em, khẽ cười:

_Anh xin lỗi, mình đang nói chuyện gì thế nhỉ?
_Hic, anh nói gì vậy, mình có đang nói gì đâu, em đang hỏi anh đang nghĩ gì mà cứ im lặng mãi thế cơ mà.

Tiểu Giang nói rồi chu môi nũng nịu. Tôi nhìn em, khẽ xoa đầu rồi lại thôi, không trả lời. Biết nói sao đây khi tôi đang nghĩ đến Tiểu Minh chứ, nhìn Tiểu Giang mà tôi còn tưởng tượng ra hình ảnh Tiểu Minh đang làm nũng tôi. Hic, tôi bị làm sao vậy chứ, tôi đang đi với người yêu tôi mà lại nghĩ đến cô gái khác là sao.

_Hạo Du, anh lại thế rồi, nếu anh mệt rồi thì mình vào kia ngồi nhé!

Tiểu Giang kéo tay tôi rồi chỉ về phía quán kem quen thuộc – Honey. Nghe em, tôi ậm ừ rồi theo em vào quán, bọn tôi ngồi ở một bàn gần cửa sổ nhất ở tầng hai, cũng là cái bàn quen thuộc. Tiểu Giang đối diện tôi, cứ cười tươi mãi chỉ cho tôi xem những đôi yêu nhau ở dưới đường rồi lại chỉ mấy đôi đang ngồi trong quán, mắt nhìn tôi hấp háy.

_Người ta ngồi ôm nhau tình cảm nhỉ, anh nhỉ.

Nghe em nói với ánh nhìn như thế, tôi hiểu ngay ý em, liền mỉm cười rồi nắm tay em, khẽ đánh mắt sang bên mình.

_Sang đây ngồi với anh.
_Hì hì.

Như chỉ chờ có thế, Tiểu Giang sang luôn ngồi bên cạnh tôi, còn cứ cười tủm tỉm. Không hiểu sao lúc này, hình ảnh Tiểu Minh lại ùa về lấp đầy tâm trí tôi. Tôi nhớ những khi đi bên cạnh tôi, em thường nũng nịu như trẻ con và cười tươi mỗi khi được tôi quan tâm. Tiểu Minh cũng còn rất hay xị mặt giận dỗi nữa. không hiểu sao, khi giờ nhìn thấy những điệu bộ ấy của Tiểu Giang, tôi lại cứ liên tưởng đến Tiểu Minh đang ở bên mình. Em có lẽ đang ở nhà và nhớ tôi lắm chăng, hay đang làm gì?

_Hạo Du – Tiểu Giang chợt huých tay tôi làm cắt ngang dòng suy nghĩ – bồi bàn vừa hỏi sao anh không nói, lại nghĩ linh tinh rồi chứ gì.
_Hì, đâu có chứ, thế vợ yêu của anh gọi gì rồi nào?
_Hì, một ly uyên ương cỡ bự, ăn cho nó tình cảm^^
_Ừm.

Tôi trả lời hờ hững rồi cứ để Tiểu Giang quàng tay và dựa vào vai. Tôi cầm bàn tay em rồi áp nhẹ lên má mình. Sao tay Tiểu Giang không ấm như tay Tiểu Minh nhỉ, hay vì trái tim tôi đã không còn cảm thấy ấm áp khi ở bên em như lúc trước nữa?

Tôi vừa tự hỏi mình vừa nhìn sang Tiểu Giang ngồi cạnh, em để tóc ngắn lại từ khi nào vậy nhỉ, sao tôi chẳng biết, mà cũng lâu rồi chúng tôi chưa đi chơi, nhìn em có vẻ gầy đi thì phải.

_Tiểu Giang, em mới sụt cân à. – tôi khẽ vuốt tóc em, vừa hỏi.
_Hì, vâng, cũng có hai cân thôi.
_Sao thế, ăn uống thế nào mà giảm tận hai cân?
_Hi, anh lo cho em thế cơ à. Không có gì đâu, em vẫn ăn đủ mà, chắc tại…nhớ anh quá nên gầy người đi đấy.
_Sao mà phải nhớ anh đến nỗi gầy đi tận hai cân chứ.

Tôi nói rồi cốc nhẹ vào đầu em một cái. Tiểu Giang lần này chỉ cười chứ không nói gì nên tôi cũng chẳng nói gì thêm. Đúng lúc, ly uyên ương được mang ra nhưng lại chỉ có một cái thìa. Tôi toan hỏi thì Tiểu Giang đã xúc ngay một miếng em vào miệng tôi. Em cười tinh nghịch:

_Em bảo lấy có một cái thìa thôi, mình ăn chung nhé, em sẽ xúc cho anh.

Tiểu Giang nói rồi lại xúc thêm cho tôi thìa kem nữa, cứ như sợ tôi sẽ nói thêm gì vậy.

Thấy thế nên tôi cũng chỉ ngồi im nhìn em ăn và xúc cho tôi. Kể ra cũng lạ, bình thường đi ăn kem, tôi cũng thường đòi em đút cho tôi nhưng lúc nào em cũng lè lưỡi rồi bảo ai lại để vợ đút cho bao giờ. Sau đó lại đòi tôi xúc kem cho và cười rất thích thú. Điều gì đã làm em thay đổi vậy nhỉ, em vốn chỉ muốn được tôi quan tâm cơ mà.

Tôi nghĩ vậy chứ cũng không hỏi. Ăn xong ly kem, bọn tôi ra khỏi quán ngay. Tiểu Giang muốn cùng tôi ra ngồi ở bờ Hồ Uyên ương. Hồ Uyên ương là một cái hồ nhân tạo có hình trái tim. Nước hồ được thay thường xuyên nên trong vắt, ở giữa còn có đài phun nước, nước được phun từ dưới lên tạo thành các vòng cung trông-giống-hình-trái tim xung quanh thần Cupid. Hồ Uyên ương nghe tả thì rất đẹp và lãng mạn nhưng các cặp đôi chỉ đi qua xem chứ ít ai lại ngồi bên bờ hồ cả, vì so với Mê cung tình ái và Lâu đài tình yêu thì Hồ Uyên ương cho cảm giác hơi nhàm chán và buồn tẻ. Cũng chính vì lý do này mà Tiểu Giang chưa bao giờ rủ tôi ra ngồi ở bờ hồ cả, có lần tôi bảo đi cũng lắc đầu ngay và kéo tôi đi chỗ khác. Thế mà hôm nay em lại chủ động rủ tôi ra đó, ngồi cho yên tĩnh nữa chứ. Tiểu Giang vốn là con người năng động cơ mà, hôm nay em làm tôi ngạc nhiên quá.

Tôi với em tìm một cái góc vắng người nhất để ngồi vì Tiểu Giang muốn yên tĩnh mà. Vừa ngồi xuống cái ghế, em đã ôm chặt lấy tôi, đầu dựa sát ngực tôi. Tôi bị động nên thấy cũng hơi lúng túng, hồi lâu mới ôm lại em. Nhưng sao tôi cứ có cảm giác gượng ép thế này, không phải tôi không muốn ôm em nhưng mà…biết nói sao đây, tôi không còn thích và muốn được em ôm nhiều như trước nữa. Em thì luôn muốn được tôi chủ động ôm cơ mà. Là em thay đổi hay tôi thay đổi đây?

Ôm tôi một lúc lâu mà không nói gì, em mới cất tiếng nói, vẫn không buông tôi ra:

_Hạo Du, dạo này anh khác lắm, anh…không còn yêu em nữa rồi phải không?
_Tiểu Giang, em nói gì vậy…?
_Sao anh không chủ động gọi điện cho em, sao không chủ động rủ em đi chơi, sao không chuẩn bị một buổi hẹn hò hoàn hảo như trước kia anh vẫn làm, tại sao…không chủ động ôm em?
_……
_Em sợ lắm anh biết không? Sao anh lại thờ ơ và hờ hững với em như vậy. Trước kia anh vẫn là người gọi đánh thức em dậy mỗi buổi sáng cơ mà, trước kia anh vẫn là người đến đón em đi học vừa đưa em về, anh lúc nào cũng nói không muốn rời xa em cơ mà. Anh vẫn luôn là người mỗi tối đều nhắn tin chúc em ngủ ngon, là người luôn nhắc em mặc ấm khi trời trở gió. Người vẫn luôn chủ động ôm lấy em mỗi khi hai đứa ở bên nhau đâu rồi, sao đến ôm lại em mà anh cũng lạnh lùng như thế hả Hạo Du? Anh nói đi…trả lời em đi…

Tiểu Giang đang nói bình thường bỗng dưng bật khóc nức nở. Mỗi lần nhìn thấy em khóc là tôi lại không biết phải làm thế nào nữa, chân tay trở nên thừa thãi. Tiểu Giang khóc nấc lên thành tiếng nghe tội nghiệp vô cùng:

_Anh…trả lời em đi. Có phải…không…còn…yêu em nữa…
_Tiểu Giang à, anh…xin lỗi.

Tôi chỉ biết nói vậy rồi ôm chặt em vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc em. Tiểu Giang nằm gọn trong vòng tay tôi, vẫn khóc lên thành tiếng.

_Em không cần anh xin lỗi, em…chỉ muốn biết…anh có còn yêu em nữa không thôi…
_Có, anh yêu em chứ, tất nhiên rồi. Em nín đi, Tiểu Giang.

Tôi vừa lau nước mắt cho em vừa nói. Nhìn thấy những giọt nước rơi ra từ đôi mắt trong veo đấy, tôi lại thấy thương em quá, thấy mình thật tồi tệ làm sao!

Tiểu Giang nghe tôi nói, cũng cố lấy lại giọng nhưng vẫn sụt sùi. Ngước lên nhìn tôi, em nói:

_Anh thật sự vẫn yêu em chứ, hay…chỉ thương hại em thôi?

Trước ánh mắt như xoáy sâu vào tâm can tôi của em, tôi lại ghì chặt lấy em, thì thầm:

_Em nói gì vậy Tiểu Giang, anh yêu em mà. Anh xin lỗi vì thời gian qua đã không quan tâm nhiều tới em, anh xin lỗi…
_Em cũng yêu anh nhiều lắm, chỉ yêu mỗi anh thôi, Hạo Du ạ.

Tiểu Giang nói rồi dụi đầu vào ngực tôi như nũng nịu. Tôi cứ ôm lấy em mà trong đầu lúc này thật hỗn loạn. Tôi vừa thấy có lỗi với em vừa thấy có lỗi với Tiểu Minh. Vừa mới hôm qua đây, tôi còn ôm em và nói hình như mình đã thích em xong, hôm nay lại nói yêu Tiểu Giang, cũng may là tối qua Tiểu Minh không nghe thấy. Tôi biết phải làm sao đây trước tình cảm của cả hai chứ, cả hai đều yêu tôi thật lòng mà. Trong khi tôi thì tồi tệ đến mức không biết thực sự tình cảm mình dành cho ai. Nhưng tôi biết một điều là tôi không thể phản bội Tiểu Giang được, không thể làm em tổn thương được. Còn Tiểu Minh thì…tôi đành có lỗi với em vậy.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét