chỉ vì chót dại
Lúc đầu gặp anh ở sân trường đầy lá rụng, tôi đã nghĩ, tôi và anh cũng chỉ quen biết nhau theo kiểu chị em. Nhưng đêm hôm đó, chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đến anh và mạnh dạn nhắn tin cho anh. Tin nhắn đầu tiên tôi gửi đến anh rằng: “Có biết chị là ai không?” và anh đã nhanh chóng trả lời: “Dạ, em biết ạ! Thế chị đang làm gì đó?”.
Thời gian cứ dần trôi qua như thế, chúng tôi vẫn nhắn tin hỏi thăm nhau, quan tâm đến nhau trên tinh thần là những người bạn. Nhưng chỉ 5 ngày sau, tôi bỗng nhận được tin nhắn: “Tối nay hẹn em tại ghế đá sân trường nhé!”. Tôi không tin vào mắt mình khi đọc những dòng tin nhắn đó, tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần dòng chữ anh gửi và xem đó có phải là số của anh không?
Đúng như lời hẹn, tối hôm đó tôi đã có mặt tại ghế đá. Chúng tôi bắt đầu bằng những câu chuyện rất gần gũi… Và đó cũng là lần đầu tiên, hai đứa xóa đi khoảng cách chị - em để gọi nhau là bạn bè.
Thời gian cứ thế trôi đi, qua những lần gặp gỡ, chúng tôi bắt đầu nảy sinh tình cảm. Vào ngày cuối tuần được nghỉ học, hai chúng tôi đã có cuộc gặp gỡ, nói chuyện tại một căn phòng nhỏ ấm cúng. Ban đầu cũng chỉ là những câu chuyện về học tập, gia đình… nhưng giữa không gian yên tĩnh, trong lòng lại trào dâng những cảm xúc dành cho nhau nên chúng tôi đã bộc bạch hết những suy nghĩ của mình.
Chúng tôi bắt đầu hỏi nhau về chuyện tình cảm, rằng trước đây tôi và anh đã từng rung động với ai chưa. Vòng vo một lúc thì hai đứa cũng đã nói lên những suy nghĩ, cảm xúc của mình khi gặp nhau. Tôi bảo: “Em thấy ấn tượng với anh ngay từ lần đầu gặp gỡ”, còn anh cũng không che giấu: “Và lần đó, anh biết mình đã yêu em”.
sự thật về con gái sau khi chia tay
Ngày 20 tháng 5 năm 2013
Sau chia tay con gái thường cười nhiều hơn!
Nhìn xinh hơn lúc đang yêu!
Tập trang điểm nhìn baby dễ thương!
....
Tăng cân nhìn bụ bẫm hơn!
Biết đùa trêu lại những người con trai tán tình họ . . . nhưng ko bao giờ nhận lời yêu!
Tung tăng dạo chơi cùng đám bạn!
. . . .Dường như con gái ko hề đau khổ khi chia tay tình yêu đó!
Nhưng sự thật. . . . . . . . . . .
Con gái cười nhiều vì họ đã khóc quá nhiều, nước mắt chảy ngược vào trái tim họ!
Những lớp phấn con gái đánh lên khuôn mặt mình để che giấu đi khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng sau nhiều đêm ko ngủ vì nhớ ai!
Họ bụ bẫm vì họ ko bướng bỉnh ko làm theo những lời dặn "em ăn nhiều đi nhìn em ốm lắm", họ lẳng lặng làm theo những lời dặn dò ấy dù lời nói chỉ là trong quá khứ!
Họ trêu lại những con trai ấy vì họ cần những người bạn và họ ko muốn bị cô độc hơn nữa trong cuộc sống của mình! Những lúc ấy họ yếu đuối lắm! Và dù cho có mạnh mẽ đến đâu thì con gái vẫn cần một bờ vai để dựa vào!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét