Nhận ra anh trong mơ
Không gian xung quanh du dương trong một bản nhạc không lời da diết. Ánh nến lấp lánh giữa những mảng tường hai màu đỏ đen đầy quyến rũ. Chiếc piano trắng muốt trang trọng nằm trong khán phòng. Trên bục diễn, người nghệ sĩ đang chú tâm vào cây đàn violin màu mận chín. Cây vĩ nhịp nhàng qua lại với những âm thanh đầy tinh tế. Mọi thứ như được xếp đặt một cách hoàn hảo cho không gian cổ điển ở nơi đây.
Ánh mắt Vy Linh ngưng lại trên ly rượu vang sóng sánh và dừng lại rất lâu ở đó. Hàng lông mi rủ xuống trên đôi mắt buồn càng làm ánh lên màu phiền muộn. Đôi môi khẽ cười, một nụ cười khó hiểu. Gương mặt một người con trai theo ánh nến phản chiếu trên thành ly. Cả hai yên lặng không nói gì. Không gian đắm chìm trong giai điệu của bản nhạc không lời. Từng phút trôi qua trong ngượng ngùng, yên lặng.
Thật kì lạ, họ đã từng là của nhau, đã từng nguyện thề bên nhau đến từng hơi thở, vậy mà giờ đây, lúc ngồi bên nhau lại không biết phải nói những gì. Thời gian đã quá dài cho một sự chia cách, hay sự trở lại vô tình này là một quãng nhạc viết sai khiến cho cả bản đàn bị gồ ghề về âm điệu?
- Anh khỏe không?
Cuối cùng Vy Linh đã lên tiếng để phá vỡ bầu không khí im lặng. Sau ngần ấy thời gian, sau những gì đã xảy ra thì người bắt đầu cuộc trò chuyện vẫn là cô.
- Anh vẫn ổn, còn em?
Vy Linh chỉ khẽ gật đầu mà không nói thêm gì nữa. Không khí lại trở nên yên ắng.
Hóa ra, khi người ta chia tay và chọn bước đi trên một con đường khác để tìm kiếm một điểm dừng chân mới không có hình bóng nhau, thì lúc đối diện nhau người ta thường chọn ngại ngần trong yên lặng. Người ta sợ phải nhìn vào mắt nhau như sợ xem lại những mảnh vỡ quá khứ đã muốn quên đi mà ngàn lần không thể.
Người ta sợ phải nghe một giọng nói đã từng mang đến yêu thương nhưng cũng đã vội vàng để lại trong trái tim những điều thương tổn. Người ta sợ phải cất tiếng nói bởi sợ những đợt sóng nhớ nhung trong lòng bật lên thành tiếng, khi sợ mình sẽ thành những gánh nặng của đối phương. Lúc còn yêu nếu đã lỡ không hết lòng, thì khi xa nhau chi bằng để bàn tay ai kia buông ra trong thanh thản, để rồi thảng hoặc chợt nhớ về nhau người ta sẽ bớt chút muộn phiền vì đã trót làm đau nhau.
***
Cô quen Nguyên Khang trong buổi triển lãm tranh nghệ thuật của một họa sĩ người Pháp. Vy Linh vốn theo học ở một trường nghệ thuật, phân ngành thẩm định, thế nên cô thường tới những buổi triển lãm tranh. Phần vì nó giúp ích rất nhiều cho việc học tập của cô, phần là để thỏa mãn niềm đam mê nghệ thuật từ bé đến giờ của mình.
Lần đó, hai người đã vô tình cùng dừng lại rất lâu trước một bức tranh khá đặc biệt. Họ yên lặng đứng cạnh nhau như thế trong suốt một quãng thời gian dài. Mãi đến lúc có tiếng gọi của nhóm bạn đi cùng, Vy Linh mới nhận ra sự có mặt của anh bên cạnh. Cô ngượng ngùng quay sang chàng trai đang đứng cạnh mình thì bắt gặp ánh mắt của anh cũng đang đưa về phía cô. Trong một phần nghìn giây, hai ánh nhìn dường như chạm nhau và cùng chạm tới tận cùng của những nỗi niềm khó đặt thành tên. Những sợi cảm xúc vương vất quẩn quanh tâm trí của hai người. Bất giác, cả hai khẽ mỉm cười.
- Cô thích bức tranh này?
- Vâng, còn anh?
- Tôi cũng thế. Kiểu vẽ này rất kén người xem, thật vui vì được nói chuyện người có cùng sở thích với mình.
-…
- Khang, cậu cũng đến đây ư? – Tiếng một người trong đám bạn.
Và thật tình cờ, Nguyên Khang lại quen một trong số những người bạn của cô. Họ đã biết nhau như thế.
Nguyên Khang – chàng trai trẻ với gương mặt thanh tú, sống mũi cao và một đôi mắt biết nói. Anh hiền lành, điềm tĩnh và luôn thân thiện với tất cả mọi người. Anh luôn mang đến cho người đối diện một cảm giác an lòng bằng ánh nhìn đầy bình lặng. Vy Linh – cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt trong veo màu hạt dẻ và nụ cười ấm áp như nắng thu. Cô sống khá trầm lặng với những thú vui giản đơn như vẽ tranh hay đọc sách về hội họa.
Những cuộc hẹn hò bạn bè, những lần đi chơi chung với cả nhóm,… đã kéo hai người xích lại gần nhau hơn. Những điểm chung trong sở thích, trong cách nghĩ, cảm nhận về cuộc sống khiến họ dễ tâm sự, dễ đồng cảm cùng nhau. Tình cảm cứ thế lớn dần lên từng ngày, vượt quá tình Tối hôm đó, cô nhận được một email từ anh. Bức thư ngắn ngủi chỉ có vài chữ: “Mình chia tay nhé! Anh xin lỗi!”.
Vy Linh không trả lời thư, cũng không tìm cách liên lạc với Nguyên Khang. Cô không còn muốn biết vì đâu anh lại thay đổi, vì đâu mọi thứ lại xảy ra như thế mà chỉ giữ yên lặng.
Đến phút cuối, anh vẫn không nói một lời nào với cô. Tất cả đã kết thúc sau một cái email chỉ vẻn vẹn bảy con chữ…
Và thế là họ chia tay, không một lý do, không một lời giải thích. Không cần biết lúc trước tình yêu dành cho nhau đã lớn đến đâu, không cần biết nhớ thương đã thân thuộc và thành thói quen từ thưở nào, chỉ biết rằng một người đã chọn dừng lại thì cuộc tình này sẽ chẳng còn đi được về đâu. Họ xa nhau lặng lẽ như chính cái cách họ yêu nhau. Họ âm thầm buông tay như cái cánh họ bước vào trái tim nhau chầm chậm. Anh sẽ nhớ về cô như một hồi ức, như một đoạn đường có lá và mây lặng lẽ trôi. Còn cô…?
Tình yêu của cô dành cho anh vẫn thế, vẫn ngọt ngào, vẫn dịu dàng, vẫn vẹn nguyên như lần đầu anh nói yêu cô. Trái tim cô chưa một lần thay đổi. Nhưng cô yên lặng, không níu kéo, không van xin… bởi cô vẫn tin rằng nếu anh thực sự là của cô, anh sẽ quay về…
Bạn bè vẫn thấy cô mỉm cười như chưa có chuyện gì xảy ra, ai cũng bảo rằng cô mạnh mẽ. Nhưng có ai biết, hằng đêm nước mắt của cô vẫn rơi theo từng nỗi nhớ; cảm giác trái tim mình như bị ai bóp nghẹn, đau thắt đến không thở được… Hình bóng anh cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, kỉ niệm ùa về theo từng cơn gió, từng hạt mưa… Cô nhớ anh đến nao lòng nhưng không dám nói, cô muốn anh quay lại để bên cô như những ngày xưa, để được chở che, được chăm sóc…
Thế nhưng, cô chờ mãi, chờ hoài mà anh vẫn chưa quay lại…
***
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét